Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.
, cô vẫn có tín nhiệm nhất định
“Anh không có nói chia tay”
Mày anh nhíu chặt lại, trên thực tế bọn họ quen nhau đã hơn 1 năm, nhưng 3 tháng cuối là sống chung hòa hợp nhất, hài hòa đến mức khi mẹ anh nghi ngờ hỏi anh có phải đã có người yêu rồi hay không, tuy rằng anh chỉ nói mấy câu có lệ, nhưng anh đã có ý muốn hỏi cô, nếu cô không có ý kiến, cô muốn đưa cô về nhà, chỉ có điều, khi anh chưa kịp nói ra suy nghĩ của mình, thì cô đã đề nghị chia tay, lúc ấy mặc dù tôn trọng ý kiến của cô, nhưng lại có một cảm giác chênh lệch mãnh liệt.
Khi anh muốn quan hệ của bọn họ tiến thêm một bước thì cô lại đòi chia tay, giờ phút này nghĩ như vậy dường như là muốn trốn tránh trách nhiệm: “Anh nghĩ là do em muốn…”
Thái độ lúc đó của cô, nói cho anh biết cô rất kiên quyết, anh ở trong thương trường nhiều năm, hình như có phần coi trọng kết quả, vì thế nếu cô đã quyết định chia tay, hơn nữa còn kiên định như thế, như vậy còn đi gặn hỏi nguyên nhân thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thế là anh dứt khoát gật đầu
Tô Tử Duyệt nháy mắt mấy cái, lại cắn môi không nói
Giang Dực thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lộ ra vẻ buồn phiền nên không ép cô trả lời nữa, trên thực tế anh cũng không hiểu rõ lòng mình, bọn họ đều đã chia tay, đứa bé này tựa hồ là ngoài ý muốn, cho dù có biến mất ngoài ý muốn cũng là chuyện đương nhiên, nhưng anh không có cách nào bình tĩnh được. Thậm chí khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cháu gái mình, anh sẽ nghĩ tới, nếu như là con của anh và Tô Tử Duyệt, dựa vào diện mạo của bọn họ, đứa bé nhất định sẽ rất đáng yêu, nếu là bé trai sẽ khôi ngô tuấn tú, là bé gái sẽ xinh đẹp, dịu dàng, suy nghĩ như vậy làm anh mơ hồ có chút mong đợi
“Em có thể suy nghĩ”
Anh muốn đứa bé này, nhưng anh vẫn tôn trọng ý kiến của cô, chỉ là anh phải nói rõ lập trường của mình, nếu như cô không bằng lòng sinh đứa bé và không muốn có bất kì quan hệ gì với anh, thì anh cũng chỉ có thể tôn trọng, nhưng mà như vậy e rằng sẽ rất tiếc nuối
Tô Tử Duyệt không nhìn anh, mà tự mình đi ở phía trước, tay trái cô vuốt bụng mình, dường như là muốn cảm nhận điều gì đó. Giang Dực nhìn cô như vậy, cũng im lặng không nói, chỉ đi theo phía sau cô
*
Tô Tử Duyệt còn nhớ, mình mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi, cô cho rằng mình ngủ không được, cô đang hỗn loạn trong mớ suy nghĩ rối rắm, không biết mình có muốn sinh ra đứa bé này không?. Nhưng rất nhanh sau đó cô đã ngủ thiếp đi, và mơ thấy một giấc mơ
Cô hoàn toàn không có ấn tượng gì về cha của mình, trước khi cô sinh ra, cha cô đã qua đời. Hơn nữa khi cô tròn 7 tuổi, mẹ cô cũng mất. Ấn tượng của cô về mẹ không sâu, chỉ là nhiều hơn cha một chút. Ấn tượng của cô về cha, chỉ dừng lại trên những tấm hình của ông, trong ảnh, ông là người đàn ông có tác phong nhanh nhẹn, phong độ giống như những vai diễn thư sinh văn nhược trên TV, nhưng mà cô vẫn không có bất kì cảm giác gì. Trong trí nhớ của cô, mẹ là người phụ nữ có ngũ quan xinh đẹp, dịu dàng, rất gầy, hơn nữa gầy đến mức không bình thường.
Khi cô 7 tuổi, mẹ cô qua đời, nguyên nhân là sau khi chồng mất, bà luôn buồn bực, không vui. Khi đó tất cả mọi người đều khen ngợi tình cảm giữa cha mẹ cô thật sâu nặng, vô cùng ân ái, mà nguyên nhân cha của cô mất, nghe đồn là do tai nạn giao thông, vì ông dùng thân mình để bảo vệ một người phụ nữ có thai
Nghe nói cha mẹ cô quen nhau là nhờ một chậu nước muối đậu phộng, bọn họ là bạn học, bạn học ở nông thôn, mẹ cô nấu một nồi đậu phộng nước muối đã làm cha cô cảm động, vì thế hai người thuận lợi yêu đương rồi kết hôn, sau khi kết hôn thì sinh ra cô
Ấn tượng của Tô Tử Duyệt về mẹ đã phai nhạt, chỉ nhớ hương vị đậu phộng nước muối của mẹ rất ngon, ăn không quá khô, mùi vị vừa đủ, nhất là khi mới vừa nóng xong, hương vị cực kì thơm ngon, cô còn nhớ mẹ thường nấu đậu phộng nước muối, mỗi lần như vậy cô đều ăn rất nhiều, rất nhiều
Khi Tô Tử Duyệt tỉnh lại, sắc trời đã sáng trưng từ lâu, ánh mặt trời chui vào từ cửa sổ, dừng lại ở trên giường, thời gian hẳn là không còn sớm, nhưng cô hoàn toàn không muốn rời giường, nghĩ đến giấc mơ của mình, trong mơ cha mẹ rất ân ái, giống như những lời người khác kể, lòng của cô trầm, càng trầm hơn
Giả, tất cả đều là giả.
Người cha cô yêu căn bản không phải là mẹ cô, cha và mẹ lúc đó không có ân ái, thậm chí người đàn ông đó không muốn mẹ sinh cô ra, từ đầu đến cuối ông ấy không yêu mẹ, đương nhiên cũng sẽ không thương cô. Cha cô không phải vì cứu mẹ cô mà chết, mà là tự sát, những tiết mục ân ái đó tất cả đều là biểu hiện giả dối
Mà sự tồn tại của Tô Tử Duyệt cô, chẳng qua chỉ là kết quả ngoài ý muốn, không có bất luận chờ mong gì
Nghĩ đến ông nội, không hiểu sao cô lại thở dài, sau đó lại chọn xuống giường. Không rửa mặt, thậm chí cũng không chải đầu, chỉ như vậy đi ra khỏi phòng ngủ, cô mặc váy ngủ dài tới đầu gối, thờ ơ đứng ở trước cửa phòng ngủ, cô nghiêng người tựa vào ở trên tường, dáng vẻ hơi tùy ý lại hỡ hững
Giang Dực ngồi ở chỗ cách đó không xa, sau khi nghe thấy động tĩnh thì ngước đầu lên nhìn cô