Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1330 lượt.
vậy.
Phương Văn Thành, cuối cùng trong quá trình cô nhớ lại, lại một lần nữa nhớ tới người kia, chỉ là nhân tiện nhớ đến.
Diệp Tiêu Tiêu nói cô là người cực kỳ kỳ quặc, sau khi Phương Văn Thành rời đi, cô không đi tìm anh lấy một lần, hơn nữa lúc Phương Văn Thành chưa rời đi thì cô nên làm cái gì thì làm cái đó, lúc ở trong phòng ngủ vẫn sinh hoạt như trước khiến các bạn cùng phòng đều cho rằng tình cảm của cô với Phương Văn Thành cũng không sâu, mà khi Phương Văn Thành rời đi, lúc cô ở một mình, mới bắt đầu lộ ra phản ứng chân thật nhất trong nội tâm của mình, cô khó chịu, thậm chí đau đến không muốn sống, nhưng cô không muốn nói cho người khác biết cảm xúc thật sự, lại càng không nguyện ý thể hiện với ai cô không bỏ được đoạn tình cảm kia như thế nào. Nếu như không phải là Diệp Tiêu Tiêu vô ý phát hiện ra cô làm chuyện không bình thường, có lẽ cũng sẽ không biết cô nghiêm túc với đoạn tình cảm kia cỡ nào, sâu đậm cỡ nào.
Nhưng như này thì thế nào? Khó chịu hơn nữa, cô vẫn tự mình chịu đựng, hơn nữa trơ mắt nhìn Phương Văn Thành rời đi.
Vẻ mặt cô thản nhiên và bình tĩnh khiến nụ cười trên mặt Phương Văn Thành nhạt đi mấy phần, "Em đến bệnh viện làm gì? Cơ thể không thoải mái sao?"
Tô Tử Duyệt nhìn người đàn ông trước mặt này, chính xác mà nói, là mối tình đầu của cô. Bộ dáng của anh không thay đổi nhiều lắm, chỉ là khí chất trên người đã thay đổi, quá khứ là thiếu niên hăng hái nhưng bây giờ là phong cách chững chạc, chỉ là phong cách như vậy, phần lớn là có từ thành công trong cuộc sống. Không cần hỏi nhiều cô cũng biết, cầu nguyện của cô không thành hiện thực, anh hẳn là sống rất tốt. Cũng đúng, nếu như anh thật sự sống không tốt, có lẽ cũng sẽ không chủ động gọi mình, mà là núp ở một chỗ nào đó, làm bộ như không nhìn thấy cô.
Người sống tốt luôn thích chào hỏi người khác, có lúc những lời này thật đúng là chân lý.
"Anh thật là quan tâm em, còn sợ lúng túng không thể nghĩ ra lời chào hỏi?" Cô khẽ nhướng mày, nói ra không khách khí chút nào, sắc mặt lại hết sức ôn hòa, thậm chí mang theo nụ cười nhu hòa nhàn nhạt.
Phương Văn Thành sửng sốt mấy giây. Vừa rồi anh còn sợ nhận lầm người, bề ngoài của cô thay đổi, hồi trước khuôn mặt giống như đứa trẻ mập mạp, cười lên hết sức đáng yêu, làm cho người ta không đành lòng mắng cô, bây giờ cô rất gầy, gầy kiểu yếu đuối, cảm giác hoạt bát đáng yêu đã biến mất, tản ra hơi thở không màng danh lợi.
Nụ cười trên mặt anh lại phai nhạt mấy phần, "Tiểu Duyệt…đương nhiên là anh quan tâm em."
"Cám ơn anh đã quan tâm, cơ thể của em rất tốt." Cô cảm thấy nếu như mình lại nói lời âm dương quái khí gì nữa, không phải làm khó và chế nhạo anh, mà là làm cho thái độ của mình khó coi, vì vậy thôi, "Vậy còn anh, đến bệnh viện làm gì?"
"Mẹ anh ở bệnh viện, hôm qua bà ấy làm một phẫu thuật nhỏ, anh đến chăm sóc bà."
Tô Tử Duyệt gật đầu một cái, hình như chỉ là tùy tiện hỏi như vậy mà thôi, "Vậy anh đi mau lên, em cũng phải về nhà rồi."
Cô nói xong thì chuẩn bị đi, hoàn toàn không có ý định ôn chuyện với bạn trai của mối tình đầu. Cô từng cầu nguyện anh sống không tốt, mặc dù không thể như ý, cô cũng không thất vọng, dù sao anh sống tốt hay không tốt, hoàn toàn không có quan hệ gì với cô.
"Tiểu Duyệt." Phương Văn Thành lại chủ động gọi cô, "Chúng ta cũng mấy năm không gặp nhau, hiện tại gặp được cũng không dễ dàng gì, cùng nhau ăn bữa cơm rau dưa đi!"
"Không, em còn có việc phải làm, lần sau có cơ hội thì cùng nhau ăn cơm đi!" Cô nhàn nhạt nói xong, cũng không quản anh có phản ứng gì, trực tiếp xoay người rời đi.
Dĩ nhiên cô nói thế chỉ là lấy cớ, cô hoàn toàn không thể tưởng tượng ra tâm tình của mình khi ăn cơm cùng với anh, vậy chỉ có thể dối trá càng thêm dối trá, bởi vì cô hoàn toàn không muốn ăn. Ở trong mắt cô, sau khi chia tay người yêu, không cần làm kẻ thù nhưng nhất định không có cách nào làm bạn.
Phương Văn Thành nhìn bóng lưng của cô, xúc động muốn đuổi theo dần dần tiêu tan. Mới vừa rồi cô nói mấy câu ngắn ngủn, thế nhưng giọng nói không có bất kỳ biến hóa nào, đều là thản nhiên nhàn nhạt, cũng không lộ ra mấy phần cảm xúc. Anh muốn hỏi hiện tại cô sống có tốt không, muốn biết cuộc sống bây giờ của cô, rồi lại biết, mình không có tư cách hỏi tới.
Hình như ngay cả tư cách quan tâm đến cô, anh cũng không có.
***************************************
Tâm tình Tô Tử Duyệt cũng không bị ảnh hưởng bởi Phương Văn Thành, đối với cô mà nói, trong sinh mệnh của cô, từ lâu Phương Văn Thành đã không còn là ai nữa rồi, vì vậy anh cũng không có tư cách làm cô thay đổi cái gì. Thật sự cô không nghĩ tới sẽ lấy phương thức này gặp lại anh, không gặp mặt thì cô thật sự không biết mình lại có thể bình tĩnh được, cho dù là bây giờ nhớ lại, cô cũng cho là gặp anh thì cô sẽ cố gắng cố ý biểu hiện mình sống rất tốt, dùng cách này biểu đạt cho cảm xúc nào đó của cô, nhưng cô không có, thậm chí cũng không muốn biết anh có còn ở bên Hạ Ngữ Đình nữa hay không.
Từ lâu trước kia cô đã loại bỏ người kia ra khỏi thế giới của mình, vì vậy kh