Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

ình.
Cô hi vọng, sau này bọn họ, vẫn có thể giống như bây giờ.
Ngày mai bổn thành sẽ có một tiệc rượu từ thiện long trọng, đến lúc đó các vị danh lưu nhân sĩ cũng sẽ tham gia, Giang Dực sẽ tham dự, Tô Tử Duyệt cũng sẽ tham dự cùng với ông Tô, dĩ nhiên, người của nhà họ Hạ cũng sẽ tham gia.
Mặc dù lần trước Hạ Ngữ Đình không nói rõ, nhưng Tô Tử Duyệt cũng có thể đoán được, trong tiệc rượu ngày mai kia, nhất định Hạ Ngữ Đình sẽ có chiêu trò gì đó đối với mình, có lẽ những lời đó thực sự sẽ làm cho cô dao động, vì vậy cô cầu nguyện, sau ngày mai, cô vẫn có thể cùng Giang Dực thật tốt, cô cứ rút lui như thế, hy vọng có thể đổi lấy kết quả tốt.
Cô thật thật thật rất muốn ở bên người này đi tới cuối cùng.






Người tổ chức tiệc rượu từ thiện là một vị lão nhân tiến hành từ thiện hàng năm, nghe nói khi ông ấy còn trẻ cũng có tiếng tăm lừng lẫy trên thương trường, ông ấy không có con cái, sau khi về già liền lập tức thu sơn, cùng với vợ quanh năm hứng thú với sự nghiệp từ thiện. Có chút khác với người làm từ thiện trên đầu lưỡi, đôi vợ chồng này là người làm từ thiện chân chính, không chỉ tự trả tiền tự mình đi vùng núi xa xôi điều tra xem địa phương đó thiếu cái gì, còn tổ chức người sửa đường lót đường vân vân, mà sau khi bọn họ mặc quần áo trang sức hoa lệ vào, thì lại dựa vào lực thu hút, khích lệ nhiều người quyên tiền hơn. Hành động của đôi vợ chồng này được chính phủ thành phố Nam Giang ủng hộ, không chỉ có bản thân nổi tiếng vang dội, cũng làm tăng danh dự cho thành phố Nam Giang, rất được người khen ngợi.
Tô Tử Duyệt nghe giọng điệu khi ông nội nhắc tới đôi vợ chồng này cũng biết, đối với đôi vợ chồng này ông cũng rất kính nể, dù sao người có tiền bây giờ giống như vậy thật không nhiều, cũng không phải là ném một cục tiền ra đòi danh tiếng tốt, mà là thật sự làm việc.
Tô Tử Duyệt thay quần áo trang điểm xong liền vội vã xuống lầu, ông Tô nhìn cô lúc lâu, đuôi lông mày khẽ nhúc nhích, "Đây là thế nào? Mới vừa rồi còn thật tốt, lúc này sắc mặt lại không tốt."
"Thật sao?" Tô Tử Duyệt sờ sờ mặt mình, "Làm gì có, ông nội nói bừa."
Cô cảm thấy may mắn vì mình mặc dạ phục, ông nội không thấy được chân cố cũng run rẩy, thân thể của cô căng thẳng đến mức tận cùng thì chính là trạng thái này, chân run rẩy không thể khống chế được, thế nào cũng không ngừng được. Cô hướng ông nội cười cười, tay cũng không dám khoác tay ông, sợ ông nhận ra được cô không ổn.
Thái độ của đôi vợ chồng này đối với người khác thủy chung như một, không bởi vì thân phận địa vị mà có bất kỳ sự khác nhau nào, cái này càng làm cho người ta có hảo cảm, ít nhất Tô Tử Duyệt rất có hảo cảm đối với đôi vợ chồng này. Hơn nữa cô phát hiện, mặc dù đôi vợ chồng này nói chuyện với nhau rất ít, nhưng có thể từ ánh mắt và động tác của họ nhận ra được, sự ăn ý của bọn họ, chỉ cần một ánh mắt, liền có thể biết suy nghĩ của đối phương.
Nếu như một người, có thể tìm được một người khác phái ở trên thế giới này phù hợp thẩm mỹ của mình, vừa vặn tính tình người khác phái có thể như tâm ý mình, hơn nữa tư tưởng cũng cùng một mức độ, đó chính là một loại hoàn mỹ.
Tô Tử Duyệt cũng không ở bên cạnh ông Tô lâu, ông Tô sợ cô nhàm chán, rất nhanh đã để cho cô đi chơi, chỉ là dặn dò cô không được uống rượu, cô không có kiên trì với ông, mà tự động tránh ra. Cô cảm giác đây là ông nội muốn mình tránh ra, một là sợ cô nghe bọn họ đàm luận nhàm chán, hai là rất nhiều việc không muốn cô biết. Cô bày tỏ tôn trọng đối với cách làm của ông.
Cô biết Giang Dực cũng tới đây, vì vậy tìm kiếm người ở toàn hội trường. Chỉ tìm một lát, cô thu hồi ý tưởng tiệc rượu từ thiện này không khác với tiệc rượu bình thường lắm, vẫn có rất nhiều cái khác nhau, ví dụ như người đến tiệc rượu lần này hết sức nhiều…. Làm cho cô cũng có chút hoài nghi, những người này gấp tới đưa tiền như vậy làm gì? Chẳng lẽ đây là một chỗ phát tiền?
Cô tự tiêu khiển một phen, tiếp tục tìm kiếm bóng dáng quen thuộc thì lại hai mắt nhìn nhau với Hạ Ngữ Đình.
Đầu tiên là Hạ Ngữ Đình hướng cô cười cười, thậm chí giơ một ly rượu vang lên hướng cô ra hiệu, cô không để ý đến động tác của Hạ Ngữ Đình, chỉ nhìn đối phương. Sau khi Hạ Ngữ Đình uống một hớp rượu vang, từ từ đi về phía cô.
"Muốn tiếp tục nghe chuyện xưa?"
"Muốn." Tô Tử Duyệt trả lời dứt khoát.
Trước tiệc rượu, cô đã chịu một đả kích lớn nhất, vì vậy cô biết, bất kể lát nữa Hạ Ngữ Đình nói cái gì, cô đều có thể chịu được, chịu đau khổ khó hơn nữa đi nữa, cũng tuyệt đối không hơn so với một khắc mới vừa rồi kia. Đã như vậy, cần gì cự tuyệt đến nơi đến chốn Hạ Ngữ Đình có hảo ý đây?
Cô trực tiếp khiến Hạ Ngữ Đình chau chau mày, "Trở nên kiên cường rồi hả ?"
"Đây không phải là tôi thỏa mãn hứng thú tệ hại của cô sao? Cô có hứng thú kể chuyện xưa như vậy, cuối cùng tôi cũng không thể loại bỏ hứng của cô."
Hạ Ngữ Đình hé mắt, "Cám ơn cô nghĩ vì tôi như vậy."
Tô Tử Duyệt đi theo sau lưng Hạ Ngữ Đình, không nghĩ tới Hạ Ngữ Đình quen thuộc v