Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

uồn bực không vui, ông nội càng ngày càng trầm mặc ít nói, đúng rồi, còn có mối tình đầu của cô, cũng bị Hạ Ngữ Đình phá hư.
Cô nói xong lời cuối cùng, ngay cả mình cũng không nhịn được thở dài, mới vừa rồi cô là tổng kết, ân oán tình cừu nhà họ Hạ và nhà họ Tô, "Anh xem, hai nhà chúng ta lần này coi nó như ân oán, tại sao em vẫn có thể cùng anh ở cùng nhau?"
Mệnh trung chú định không có thể, lời nói nghịch trời, sẽ gặp nguyền rủa.
"Tô Tử Duyệt." Âm thanh của anh tỏ ra vô lực, "Em không thể không công bằng với anh như vậy."
"Công bằng? Vậy số mạng em công bằng sao? Ai có thể đối đãi công bằng với em?"
Cô nhìn bàn đầy chén ngọc lưu ly, đột nhiên cảm thấy cũng chẳng qua như thế, thật ra thì so sánh hơn thế, thủy tinh và thủy tinh thật ra thì sẽ đáng yêu hơn.
Anh trầm mặc, ngẩn người nhìn chằm chằm cái chén trên bàn, đó là một cái chén màu xanh thay đổi dần, miệng chén màu xanh, đáy chén màu trắng, màu sắc trình tự rõ ràng, hợp với món ăn màu xanh bên trong, mang theo hào quang mê hoặc. Anh chợt ngẩng đầu, "Em biết em rời anh đi sau sẽ đối mặt những thứ gì không?"
Cô nhìn anh không nói.
"Ông nội sẽ cực khổ hơn, sẽ mỗi ngày đối mặt với nợ ngân hàng, sẽ không ai nguyện ý cho một phân tiền đầu tư, mỗi ngày các nhân viên sẽ làm khó dễ ông nội em. . . . . . Không qia được bao lâu, sẽ tư không gán nợ." Âm thanh anh rõ ràng nói ra một câu như vậy, trong ánh mắt lại bao hàm chút thứ khác.
"A, vậy thì thế nào đây? Có người cảm thấy đứng ở đỉnh Kim Tự Tháp là hạnh phúc, em cảm thấy được chỉ cần thân thể ông nội khẻo mạnh, đó chính là hạnh phúc của em." Cô nghe được anh nói, không có khả năng thờ ơ được, chỉ là cô đã ra quyết định, hơn nữa không có ý định hối hận, vì vậy những thứ uy hiếp này, cô liền có thể coi thường.
Anh nở nụ cười, giống như cười nhạo cô ngu ngốc, có lẽ còn không hiểu được hàm nghĩa trong lời anh mới nói vừa rồi đến tột cùng là hậu quả gì..
"Em sẽ phải hối hận."
"Có lẽ vậy! Chúng ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay." Cô ngừng một chút, còn nhìn anh, "Ngày mai em đi bệnh viện. . . . . ."
Anh nghe đến lời của cô..., trên bàn tay mạnh mẽ dùng lực, móng tay lại quẹt một phát dấu vết trên bàn, "Tô Tử Duyệt, em. . . . . ."
"Giang Dực, chúng ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, anh trân trọng, mà em cũng sẽ cố gắng hạnh phúc." Cô từ từ đứng dậy, nhìn vẻ mặt của anh bình tĩnh vô ba, cô thật cùng người đàn ông này tách ra, chân chính tách ra, "Hẹn gặp lại."
Tác giả có lời muốn nói: tác phẩm mới "Yêu hận triền miên", hi vọng mọi người có thể ủng hộ nhiều hơn!






Cho đến cực kỳ lâu về sau, Tô Tử Duyệt cũng nhớ được ngày nào đó, bầu trời xanh thẳm như tắm, điểm nhiều mây trắng tựa như kẹo đường bị thổi tan, một tia một luồng, mà mặt trời giống như bị mây trắng che kín, tỏ ra mơ hồ nhá nhem, làm cho người ta sinh ra ảo giác, đó là lén chạy đến ánh trăng. Cô chính là tại một bầu trời trong sáng như vậy, đi ra cửa liền thấy xe Giang Dực, cô đứng đó một lát, mới chậm rì đi tới.
Cô không ngờ, thế nhưng anh lại tới nơi này.
Cô đi tới bên cạnh xe, nhìn anh giáng cửa sổ xe xuống,"Anh đưa em đi."
Anh cũng không biết mình đậu xe ở chỗ này đã bao lâu, luôn có một cái ý niệm mong đợi ở trong đầu đang lặp lại, anh hi vọng tốt nhất không nên thấy cô xuất hiện, hi vọng cô nói những lời đó tất cả đều là nói lẫy, đang giận đi qua, tất cả lại khôi phục lại bộ dáng mấy ngày trước. Anh cũng không biết, thì ra mình cũng sẽ có thời điểm lừa mình dối người như vậy.
Ánh mắt của anh rất kiên định, cô suy nghĩ trong chốc lát, đi kéo cửa xe sau ra. Anh chú ý đến động tác của cô, khóe miệng nâng lên vẻ cười khổ, trước kia cô đều ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nhưng bây giờ ngồi ở phía sau, canh giữ cửa ngõ khác nhau, cô đều chú ý chi tiết như vậy. Thấy cô ngồi vững vàng, anh mới lái xe.
Cô đưa tay kéo tay của anh xuống, cũng lui về phía sau một bước, kéo ra khoảng cách cùng anh, không ngừng lắc đầu, "Giang Dực, không thể nào. . . . . . Mà em cũng không muốn ở cùng với anh."
Cô không nhìn anh nữa, trực tiếp đi vào bệnh viện.
Thế nhưng anh lại đưa ra tay, lấy tư thế ương ngạnh lôi kéo tay của cô, " Tô Tử Duyệt, để nó lại. . . . . ." Trong mắt anh đỏ lên thậm chí có một tia van xin, "Để con của chúng ta lại."
"Không thể nào."
"Em muốn cái gì anh đều có thể cho em, bất cứ điều kiện em đưa ra như thế nào anh đều đồng ý em." Anh cho ra lợi thế mê người, cô trầm mặc thì lực độ trên tay lớn hơn, " Tô Tử Duyệt , coi như anh van em. . . . . ."
Để tự ái xuống van em một lần.
Cô cường ngạnh vung tay, không để ý đau đớn cưỡng chế rời đi, âm thanh lạnh như băng, "Giang Dực, bất cứ điều kiện anh nói ra sao, em cũng không thể là anh sinh hạ nó."
Theo cường ngạnh cô hất tay của anh ra, tay của anh cũng mất lực độ, nhanh chóng trượt. Anh tận lực, thậm chí lần đầu tiên cầu xin một người như vậy, nhưng cô không để anh ở trong lòng, tự nhiên cũng có thể thờ ơ . Cô không muốn anh, cũng không muốn đứa bé của a