Tác giả: Cốc Hựu Tử
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
“Chả có tình hình nào cả, anh ấy nhiều xe lắm.” Diệp Thái Vi không ngẩng đầu, thuận miệng đáp một câu.
“Anh ấy á? Ai đấy?”
“Sếp mới của con.”
Kiều Tố Anh liền tỉnh ngộ, gật gật đầu: “À, viện trưởng của con.”
“Viện trưởng gì cơ ạ?” Diệp Thái Vi ngẩng đầu nhìn bà chằm chằm, tỏ vẻ kỳ quái.
“Viện trưởng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.” Kiều Tố Anh nghiêm túc trả lời.
Diệp Thái Vi nhào đến, ôm cổ bà kêu la: “Dì Tố! Dì Tố yêu quý của con! Khuê nữ nhà dì bị quấy nhiễu X rồi…”
*Chữ X của tác giả, chắc là quấy nhiễu td :v Từ sau mà gặp chữ X này, mình xin phép đổi sang “ấy ấy” :v
Kiều Tố Anh đẩy cô ra, dùng ánh mắt nghiêm túc đánh giá cô một lúc, rồi nói chắc như đinh đóng cột: “Không thể nào.”
“Tại sao không thể? Dựa vào cái gì mà không thể chứ?” Diệp Thái Vi không phục.
“Xét theo cái mặt tròn vo của con, xét theo vóc người con, trên cơ bản là không đủ tiềm năng bị quấy nhiễu ấy.” Kiều Tố Anh nói năng không chút nể nang, “Dì với bố con cực kỳ yên tâm về khoản này.”
Diệp Thái Vi hóa đá một lúc mới hỏi ra được: “Dì Tố, dì có em gái không?”
“Không có, sao thế?” Kiều Tố Anh không hiểu tại sao đề tài này lại đột nhiên liên quan đến thân quyến của mình.
Sau khi có câu trả lời, Diệp Thái Vi lập tức gào thét trong lòng…
Vậy thì…
Yên tâm cái em gái dì ý!
“Đừng có chuyện lọ xọ chuyện kia, chỉ giỏi lắm điều thôi.” Hai tay Kiều Tố Anh đè chặt vai Diệp Thái Vi, không cho cô giãy giụa, “Tâm trạng của con hôm nay không bình thường, dì lo đấy nhé.”
“Ai lắm điều chứ.” Diệp Thái Vi phụng phịu vẽ vẽ lên sô pha, “Rõ ràng là con khóc lóc kể khổ với dì, tức là con đang rất thảm.”
Kiều Tố Anh liếc xéo cô một cái: “Cái mặt này của con chẳng có vẻ thảm thiết gì sất, mà đúng như một hồ nước xuân bị khuấy đảo.”
“Dì hiểu lầm rồi! À, không đúng, là bị ảo giác rồi!” Diệp Thái Vi dùng đầu đập vào bả vai bà, ngoan cố kháng cự.
“Dì còn không biết con à? Nếu không phải vì vấn đề tình cảm, dì đổi sang họ con luôn!” Uy lực của Kiều Tố Anh vẫn không giảm.
“Con lại không biết dì muốn theo họ chồng…”
“Nghiêm túc đi! Thành thật khai báo mau! Đừng ép dì gọi bố con xuống tra hỏi.”
Trong sách có ghi, tivi cũng có chiếu, mẹ kế quả là loài sinh vật đáng sợ.
Diệp Thái Vi yên lặng một lúc, đối mặt với bà mẹ kế đang quỳ trên sô pha, cô cúi đầu xuống, mái tóc dài bù xù che đi hai gò má hồng một cách lạ thường: “Thật ra không phải là con không chịu nói, mà chủ yếu là do chuyện này rất phức tạp, kể đầy đủ ra thì đúng như vải bó chân của Vương đại nương, vừa thối vừa dài…”
“Thế thì con nói ngắn gọn thôi xem nào.” Mẹ kế đáng sợ thật sự không muốn nói nhảm với cô.
Diệp Thái Vi kháng nghị: “Con là con gái của dì, không thể bị ấy ấy sao?”
“Thôi thôi thôi, dì cũng chả có con gái nào quái gở thế này.” Kiều Tố Anh lờ đi cái dáng khua khoắng của cô, dập tắt ý đồ muốn đánh trống lảng của cô, “Nói!”
***
“Thế nên, con thích cậu ta?” Kiều Tố Anh kiên nhẫn nghe Diệp Thái Vi tường thuật tình sử vừa thối vừa dài, như nghĩ ra cái gì đó, bà liền nhìn cô, “Hay là có thể nói, con yêu cậu ta?”
“Là ngay từ đầu! Ngay từ đầu!” Diệp Thái Vi cường điệu.
Kiều Tố Anh mắng cô: “Con tưởng dì mù chắc? Nói thật cho con biết, khuôn mặt này của con không giấu nổi tâm trạng đâu.”
Kỳ thực, trong lòng Kiều Tố Anh rất rõ ràng, không phải Diệp Thái Vi trời sinh không biết giấu chuyện, mà là cô không che giấu gì trước mặt bà mẹ kế này đây.
Bắt đầu từ hơn chục năm trước, khi bà được gả cho bố Diệp Thái Vi, cô bé này đã luôn dùng cách ấy để làm nhạt đi khoảng cách giữa hai người không cùng huyết thống.
Khi ấy cô còn nhỏ, vốn có chút sợ mẹ kế sẽ ghét mình, nên lúc nào cùng dùng thái độ vui vẻ để đối mặt với một thành viên mới mang tên “mẹ kế”. Hơn nữa, nhà họ Diệp vốn là từ nơi khác đến thành phố này cắm rễ bám trụ, tuổi đời cô bé không lớn nhưng cũng rất nhạy cảm, biết mình ở đây không ai nương tựa, ngoài ba người một nhà ra thì chẳng có nhiều chỗ dựa ấm áp.
Cứ cho là cô bé có chút dè chừng, nhưng Kiều Tố Anh không cảm thấy gai mắt, mà lại vừa vui mừng vừa xót xa. Vì vậy, bà cư xử với Diệp Thái Vi vừa như một người bề trên, lại vừa như một người bạn, hai người không có gì giấu nhau, muốn trao đổi điều gì cũng hoàn toàn có thể thoải mái.
Cũng vì điều này, mà hôm nay thấy Diệp Thái Vi có vẻ khác thường, bà mới lo lắng như một người mẹ chính thức.
Con bé này từ nhỏ đã nhạy cảm, chỉ sợ cái tính nhạy cảm này sẽ khiến nó tự dồn mình vào ngõ cụt.
“Được rồi, nếu như bị dì nhìn thấu rồi…” Diệp Thái Vi cúi đầu ủ rũ, “Con thích anh ấy, vẫn luôn thích.”
Thậm chí, có khả năng là vĩnh viễn.
Kiều Tố Anh thở dài một hơi: “Thích thì phải theo đuổi chứ, giờ đã là thế kỷ mới rồi, con gái theo đuổi con trai chẳng có gì lạ cả, xấu hổ cái gì chứ?”
“Anh ấy không thích con.”
Rốt cục cũng nói được bí mật giấu trong lòng mười năm nay, Diệp Thái Vi lại phát hiện ra, tâm trạng mình không hề khổ sở và tuyệt vọng như trong tưởng tượng.
Có lẽ là vì thời gian dài đã trị khỏi vết thương?
Hay là vì bảy năm qua,