Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Thời Gian Có Tên

Nếu Thời Gian Có Tên

Tác giả: Cốc Hựu Tử

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.

thật ra anh là linh hồn một người khác nhập vào thân xác này, cô cũng không mấy làm lạ.
“Vậy sờ vài cái có thể mang song thai không nhỉ?” Nghe cô nói, Từ Trạm không nhịn được cười, lại cố ý đưa tay về phía cô, nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương của cô là lại mềm lòng.
Aiz, rõ ràng là đã quyết tâm ép cô nhận rõ chính mình, nhưng nhìn thấy cái vẻ ôm đầu trốn tránh như chuột của cô là lại không đành lòng ép buộc cô.
“Thôi, không trêu em nữa. Đừng có chạy lung tung, hôm nay Giang Lạc ăn nên làm ra, tối nay đòi mở tiệc ăn mừng đấy.”
Diệp Thái Vi nhìn anh bằng ánh mắt như tìm được đường sống trong chỗ chết, tâm tình dần ổn định lại: “Cảm ơn khách hàng à?”
Nếu có buổi cảm ơn khách hàng, cô sẽ không đi. Có thời gian rỗi chi bằng ở một mình, ổn định lại tâm trạng thì hơn.
Xa xa, Giang Lạc vẫy tay gọi hai người, Từ Trạm không làm được gì hơn là nói ngắn gọn: “Không, toàn người nhà cả.”
Giờ mới là ngày khai trương, cảm ơn khách hàng cái gì chứ?
Nói xong, anh liếc nhìn cô một cái rồi chậm rãi đi về phía Giang Lạc.
***
Nếu đã được thông báo có tiệc vào buổi tối, thì Diệp Thái Vi cũng không chốn được, đành lặng lẽ lên một góc ở hành lang, ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh lan can.
Cảnh xuân tốt đẹp, gốc đào dựa ở chân tường đã trổ lá mơn mởn, đơm nụ xinh xinh. Dưới ánh mặt trời, trông nó như một bức tranh sinh động, không quá phức tạp, không quá diễm lệ, chỉ thanh thuần, dìu dịu ngấm vào tim người xem.
Cảnh sắc này thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như thời gian bảy năm qua đi. Cũng rất trầm lặng, trầm lặng như những việc Từ Trạm đã làm trong suốt bảy năm qua.
Trầm lặng như vậy, kín đáo như vậy, và phải đợi đến lúc mùa mới phô bày dưới ánh nắng trời quang.
Cho nên, sự khác thường gần đây của Từ Trạm, liệu có giống như nụ hoa kia, là vì đã đến mùa nên không còn giấu kín nữa, mà hoàn toàn phô bày?
Kỳ thực cô không quá tin vào lời dì Tố nói, mặc dù dì nói rất hợp tình hợp lý.
Đúng, cô hèn nhát, cô nhu nhược, cô không tự tin.
Nhưng, cô tự biết.
Cô không phải là cô gái xinh đẹp đến mức khiến người ta ái mộ, cũng không phải cô gái thông minh khéo léo khiến người ta muốn chiếm làm của riêng, từ trong ra ngoài, cô không có chỗ nào hơn người, không hề có.
Cho nên như dì Tố nói, nếu không phải vì tình yêu, tại sao Từ Trạm lại thầm lặng ở bên cô như không khí trong suốt bảy năm?
Song Thư nói, Từ Trạm hao tâm tổn sức là vì muốn bảo vệ Diệp Thái Vi.
Dì Tố nói, Từ Trạm động lòng với Diệp Thái Vi.
Cả hai người đều khinh thường sự tự ti của cô, điều này khiến cô cảm thấy không công bằng.
Thật sự không công bằng.
Vì quan tâm nên sẽ bị rối loạn, Từ Trạm đã phong tỏa trái tim Diệp Thái Vi, hai người kia không hiểu tâm trạng của cô khi bị từ chối thẳng thừng, họ không hiểu. Sự mất mát đó vẫn tồn tại trong lòng cô, khiến cô mãi không thể bước ra một bước để “thử một lần nữa”.
Bởi có hồi ức bị từ chối, nên cô vẫn không dám dễ dàng tin tình cảm Từ Trạm dành cho mình là tình yêu.
Nếu như anh cũng yêu cô, tại sao năm đó lại từ chối cô thẳng thừng như vậy?
“Sao lại trốn một mình ở đây?”
Tiếng nói ôn hòa ở phía sau cắt đứt dòng suy nghĩ lan man của Diệp Thái Vi.
“Tô Gia Dương?” Diệp Thái Vi ngoái lại nhìn, lập tức đứng dậy và cười, “Hoan nghênh cậu đã đến.”
Dáng vẻ đúng là của chủ nhà.
Tô Gia Dương thong thả bước tới, nụ cười có vẻ cô đơn: “Nếu cậu không vội, ngồi xuống nói chuyện một lúc nhé?”
“Ừ được.” Diệp Thái Vi nhoẻn miệng cười.
Hai người ngồi song song trên ghế, khoảng cách thích hợp, hai cái bóng hắt trên mặt sàn bằng phẳng lại có vẻ mơ mơ hồ hồ.
“Lần này đúng là phải nhìn cậu với con mắt khác xưa, làm rất tốt.” Tô Gia Dương đưa tay chỉ tầng hai, “Sao không ở trên tầng nhận hoa với đi bắt tay?”
“Dự án, tài chính, nhân lực, thậm chí cả việc tiến hành, chưa bao giờ là chuyện của mình cả, mình nhiều nhất cũng chỉ là người đại diện hờ thôi.” Diệp Thái Vi vẫn luôn tự biết mình như vậy, “Cậu không ở trên đó hoàn thành nhiệm vụ, chạy đến đây làm gì?”
Hôm nay Tô Gia Dương đến đây chắc chắn là vì có mấy vị bô lão kia, nhiệm vụ của anh ta đương nhiên là xây dựng mối quan hệ rồi. Tự dưng lại chạy ra đây nói chuyện phiếm với cô.
Tô Gia Dương bất đắc dĩ thở dài, uể oải dựa vào lan can bằng gỗ mộc: “Lực bất tòng tâm, cả buổi chỉ có cúi đầu chào hỏi để kiếm cơm, chưa bao giờ thấy ngột ngạt như thế.”
Cúi đầu để kiếm cơm tức là vẫn còn đường đi phải không? So với lòng tự tôn, đối với mỗi người, có lẽ bát cơm vẫn quan trọng hơn.
“Mấy năm nay cậu ở nước ngoài, rời khỏi giới này đã lâu, giờ mới về, cũng phải để người ta quen dần với sự xuất hiện của cậu, cứ từ từ.” Diệp Thái Vi cố gắng dùng cách không khiến anh ta tổn thương để trấn an anh ta.
Tô Gia Dương gật đầu, hai tay đặt trên đầu gối, cúi đầu nhìn hình bóng trên mặt đất rồi nói: “Thật hâm mộ Từ Trạm, dự án này vừa được đưa ra thì đã có Giang Lạc chung vốn cùng làm với anh ấy, có cậu đứng đằng sau tận tâm tận lực hỗ trợ, có người nhà họ Từ giúp đỡ bất cứ lúc nào, quả thật là rất may mắn.”
“Trái ti


XtGem Forum catalog