XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Thời Gian Có Tên

Nếu Thời Gian Có Tên

Tác giả: Cốc Hựu Tử

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

ài mâm cỗ rồi mời bạn bè người thân đến ăn, nhà nào có điều kiện còn tổ chức những ba ngày ba đêm ấy, náo nhiệt lắm, cái đấy gọi là “ăn canh tiết”. Còn “chín bát to” ấy à, bữa tiệc nào ở đây cũng gọi là “chín bát to” hết.”
“Thế “chín bát to” tức là mỗi mâm cơm đều có chín bát thức ăn sao?” Diệp Thái Vi đần mặt ra.
“Đương nhiên không phải rồi! Ngoài rượu ra còn có rất nhiều món khác nữa. Đây nhá, chân giò khía ra rồi ướp gia vị trộn lòng trắng trứng với gừng này, xong đem đi hấp, cuối cùng chặt thành những khúc nhỏ, món đấy gọi là “cái khẩu”, xời, mùi thơm bay qua lồng hấp cứ phải gọi là nức mũi! Còn “canh tiết” chính là cho tiết lợn cô lại, luộc chín rồi nêm thêm gia vị như là hành với gừng này. Còn cả…”
Diệp Thái Vi nghe mà sốt sình sịch lên, chỉ hận không thể ở lại đây đến tận mùa đông năm sau, “Thôi thôi thôi, đừng kể nữa, cô mà kể thêm là hai hôm nữa tôi không về đâu.”
“Ha ha, nếu cô mà chưa kết hôn thì tôi sẽ giới thiệu cô cho một nhà tốt.” Cao Vận rất vui vì người bạn mới này thích cuộc sống chốn thôn quê.
Từ Trạm ngồi bên cạnh không nhịn được phải lên tiếng: “Cao Mân, cô Từ đây là hoa đã có chủ rồi, cô đừng đào loạn nhé.”
Chơi trò “đào góc tường” ngay trước mặt anh, siêu thật đấy!
*Đào góc tường: Chỉ việc làm xấu sau lưng người khác để chiếm hời (đại loại thế :v)
Cao Vận nghịch ngợm nhăn mũi, cười cười: “Hoa đã có chủ thì sao, tôi đào được hết. Chỉ cần cuốc tốt tốt một tí thì tường nào mà không bật, ha ha ha…”
Chè chén một trận, hai người này đã để lại cho Cao Vận ấn tượng rất tốt, vừa nhiệt tình lại vừa không kênh kiệu. Mặc dù như Diệp Thái Vi nói, Từ Trạm khiến người ta cảm thấy hơi xa cách nhưng cũng không cảm thấy khó chịu hay e dè, vì vậy cô mới ăn nói không câu nệ như thế.
Đầu Từ Trạm nổi đầy vạch đen, nhất thời không biết nói gì. Diệp Thái Vi thấy anh nghẹn họng mà cũng không nói đỡ, chỉ ngồi cười ha hả.
Cao Vận lấy di động ra xem giờ rồi đứng dậy: “Thôi, không quấy rầy hai người nữa, cũng mệt cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi nhé, tôi về đây. Sáng mai chúng tôi có một cuộc họp, khoảng mười giờ tôi sẽ quay về đưa hai người xuống thôn.”
Cao Vận rời đi rồi Diệp Thái Vi mới nhớ ra đêm nay phải ở chung phòng với Từ Trạm. Nhìn lại cả phòng có độc một chiếc giường, một tấm chăn, bước chân của cô nặng nề vô cùng.
Rửa chân tay xong, Từ Trạm ngồi xuống giường, nhướng mày khiêu khích cô nàng Diệp Thái Vi đang cứng đờ người: “Không ngủ được hay là không dám ngủ?”
“Sợ, sợ anh á?”
Diệp Thái Vi nhìn vẻ mặt gợi đòn của anh, không nhịn được rùng mình, vội vội vàng vàng nhảy phốc lên giường, trùm chăn, đưa lưng về phía anh: “Ngủ!”
Từ Trạm tự tay tắt đèn rồi chậm rãi nằm xuống.
Trong bóng tối, nhiệt độ cơ thể anh như có như không lan ra khắp tấm chăn, nhẹ nhàng thấm vào da Diệp Thái Vi qua lớp áo ngủ.
Cái giường này…đâu có nhỏ lắm đâu? Sao cứ phải dựa sát vào thế làm gì hả?
Sống lưng Diệp Thái Vi cứng ngắc, tâm trạng cũng rất phức tạp.
Giọng nói của Từ Trạm gần trong gang tấc, mang theo ý cười nồng đậm: “Em đang cái gì thế hả? Anh không đến mức làm thịt em ngay ở đây, yên tâm ngủ đi.”
Mặc dù anh rất muốn, nhưng, con người thế nào cũng là sinh vật có lý trí mà.
Diệp Thái Vi không lên tiếng, chỉ thầm cắn chặt răng.
Cô sợ mình không đủ nhẫn nại mà xử lý anh ngay ý chứ!
Kỳ thực, có đôi khi, cô là loài sinh vật không có lý trí.






Không hiểu là do Diệp Thái Vi không thích ứng được với khí hậu và hoàn cảnh hay do bên cạnh có thêm một người, mà một người vốn ngủ khỏe như cô lại mất ngủ.
Mặc dù cô cũng cố gắng ép mình bình tĩnh lại, nhưng không có chút tác dụng gì, chỉ có thể bỏ qua sự cố gắng vớ vẩn đó, trợn tròn mắt nhìn căn phòng tối thui.
Khí hậu ở Tứ Xuyên khá ẩm ướt, vừa qua đầu mùa xuân, dù ban ngày rất ấm áp nhưng đến đêm vẫn vô cùng lạnh.
Tấm chăn bông không tệ chút nào, nhưng càng không ngủ được lại càng thấy rét.
Bên tai là tiếng hít thở nhè nhẹ của Từ Trạm, hình như anh đang ngủ.
Vậy mà đồ vô lương tâm này lại chẳng hiểu dụng ý của anh chút nào!
Không thể không nói, đây tuyệt đối là một kiểu hành hạ ngọt ngào mà chết người, vô cùng lợi hại!
Diệp Thái Vi xác định rõ ràng người này xuất hiện phản ứng sinh lý không hề ED chút nào, lập tức lùi lại, bắt đầu giả vờ đáng thương: “Em sai rồi, em sai rồi mà. Em xin anh đấy, mai còn phải đi đường xa…”
Từ tiên sinh vẫn còn đang ôm chặt thắt lưng cô, dứt khoát kéo gọn cô vào trong lòng, làm như không nghe thấy lời hối hận muộn màng của cô.
Trong bóng tối, đôi con ngươi của anh lấp lánh như hai vì sao, rạng ngời nhưng không chói mắt: “Chỉ nhận sai không thôi mà được à?”
“Vô lý, phạm sai lầm chẳng lẽ còn được bồi thường…”
Diệp Thái Vi đúng là lập dị. Dù sao thì hai người cũng đã xác định quan hệ, thuận theo tự nhiên thì sớm muộn gì cũng đến bước đó, cô cũng đã hoàn toàn chuẩn bị xong tâm lý. Nhưng giờ phút này, đột nhiên cô lại nhớ tới hành trình ngày mai.
Nghĩ thôi cũng biết sẽ hao tổn rất nhiều sức l