Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/843 lượt.
Nhưng có những món nợ không thể dùng hôn nhân để đền đáp.
Cố Nam giải thích với Duyệt Tâm hồi lâu không thấy có phản ứng gì, buồn bã cúp điện thoại rồi quay sang nói với mẹ: "Sau này mẹ không nên nhắc đến những chuyện đó."
Bà thấy thái độ của Cố Nam như vậy, cảm thấy hơi thất vọng: "Con dám cãi lời mẹ sao?"
Bố anh không đồng tình với vợ, không thể tiếp tục giữ yên lặng được nữa, lên tiếng nói đỡ Cố Nam: "Sau này bà nói chuyện nên chú ý đến thái độ và cách dùng từ một chút."
Bà vốn dĩ rất chiều chuộng Cố Nam, không thể nổi giận với anh nên chuyển sang bực bội với chồng: "Ông nói xem rốt cuộc ông đứng về bên nào? Vì sao ông lại nói giúp người ngoài như thế?"
Ông cảm thấy rất phản cảm với câu nói này của bà: "Cài gì mà bên nào, con dâu con trai đều là con."
Tiếng cãi cọ khiến người ta không thể bình tâm suy nghĩ, Cố Nam cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Buổi tối, Cố Nam không ở lại theo lời mời của mẹ, anh lái xe về nhà.
Trên đường đi, anh suy nghĩ rất nhiều, anh nhớ lại khoảng thời gian anh gặp gỡ Duyệt Tâm, quen biết rồi yêu cô.
Lần đầu tiên Cố Nam gặp Duyệt Tâm là ở nhà hàng Mc Donal gần trường học.
Hôm đó, khoa của họ tổ chức hoạt động học tập tấm gương của Lôi Phong1. Mọi người đứng ở bến xe dưới trời nắng gắt để làm người hướng dẫn cho khách du lịch, lúc về đến trường ai cũng mệt mỏi rã rời.
[1'> Chú thích: Lôi Phong: một chiến sỹ giải phóng quân Trung Quốc hết lòng phục vụ Đảng, phục vụ nhân dân, sông vô cùng giản dị.
Lôi Phong (1940-1962): Chiến sĩ giải phóng quân Trung Quốc, tấm gương sáng của thanh niên Trung Quốc.
Cô gái với nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc để lại trong lòng Cố Nam ấn tượng rất sâu sắc. Nhiều đêm sau đó anh thường trốn trong chăn nhớ về kỷ niệm đó.
Để được gặp lại Duyệt Tâm, Cố Nam cố tình đến ăn ở nhà hàng Mc Donal đó.
Duyệt Tâm lịch sự đứng trước mặt anh hỏi anh muốn ăn gì.
Cố Nam chỉ vào trang phục của cô, có ý nhắc cô họ đã từng gặp nhau, lần trước, cũng ở đây, anh đã không cẩn thận làm đổ cô ca lên người cô.
Nhưng hình như Duyệt Tâm đã quên mất chuyện nhỏ đó, cô vẫn dịu dàng cười với anh: "Anh muốn ăn gì?"
Cố Nam thất vọng, hóa ra trong mắt cô, anh chỉ là một người xa lạ.
Cố Nam đến nhà hàng mua bánh hăm-bơ-gơ và khoai tây thành thói quen, hơn nửa tháng liên tục anh đến đó ăn tối.
Bạn bè ở ký túc xá chế nhạo anh: "Chỉ vì một nhân viên phục vụ mà cậu phải đến đó hàng ngày hành hạ dạ dày của mình sao?"
Cố Nam không thèm để ý đến họ, anh vẫn đến chỉ vì muốn nhìn thấy Duyệt Tâm và nụ cười dịu dàng của cô.
Sau đó, Cố Nam phát hiện ra cô là sinh viên cùng trường.
Anh nhìn thấy cô đến siêu thị của trường để mua đồ, anh nhìn thấy cô đi ăn ở nhà ăn số ba, anh nhìn thấy cô đến phòng tự học học bài, anh nhìn thấy...
Cố Nam bắt đầu đi tìm bóng dáng của Duyệt Tâm trong trường học, để ý đến mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất về cô.
Nhưng hồi đó Duyệt Tâm không có thời gian để ý đến anh. Tất cả thời gian của cô nếu không dùng cho học tập thì dùng cho công việc làm thêm. Cô không giống các nữ sinh khác tham gia hoạt động xã hội, khiêu vũ của trường hay các buổi hội họp của khoa nên Cố Nam không tìm được cơ hội để giới thiệu mình với Duyệt Tâm.
Điều duy nhất Cố Nam có thể làm là đến nhà hàng Mc Donal gần trường học. Bỗng nhiên anh có thể giả vờ ngồi đó học thuộc từ mới cả buổi tối.
Thỉnh thoảng đến lượt Duyệt Tâm quét dọn vệ sinh, cô đi đi lại lại bên cạnh anh. Anh không cần ngẩng đầu cũng biết rõ nhất cử nhất động của cô. Mỗi lần Duyệt Tâm dọn bàn gần chỗ anh, tim anh bỗng nhiên đập mạnh, anh cảm thấy có một cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả được bằng lời trào dâng trong lòng mà người khác không thể hiều được.
Cô nhanh nhẹn và làm việc chăm chỉ nên không thể không được mọi người quý mến.
Ngày hè hôm đó, Cố Nam thấy vui mừng khi gặp được Duyệt Tâm. Đây là niềm vui chỉ có anh mới cảm nhận được, mãi mãi là bí mật trong tận đáy lòng anh.
Nhưng bỗng nhiên Duyệt Tâm không đến nhà hàng Mc Donald, Cố Nam nghĩ vì kỳ thi cuối kỳ, nhưng sau này anh cũng không bao giờ nhìn thấy cô ở nhà hàng đó nữa.
Cố Nam tìm Duyệt Tâm khắp trường học nhưng cô không xuất hiện lần nào trước mặt anh.
Trước kỳ thi tiếng Anh, không biết bạn của Cố Nam khiến được ở đâu rất nhiều tài liệu ôn tập, mới có cũ có, bảo anh và vài người bạn thân tổ chức bán ở trường học.
Quầy hàng không nhỏ nhưng có rất ít người đến mua.
Lúc đang chuẩn bị thu dọn, bỗng nhiên Cố Nam nhìn thấy Duyệt Tâm vội vàng bước lại.
Cô vẫn không nhớ ra anh, chỉ cúi người chăm chú chọn tài liệu rồi nhìn thấy một quyển đề mẫu, cô hỏi Cố Nam xem tem giá rồi nói với cô.
Duyệt Tâm nhìn quyển sách rồi đặt xuống, tiếp tục lựa chọn trong đống tài liệu cũ.
Nhìn cách ăn mặc, Cố Nam cũng có thể nhận ra hoàn cảnh khó khăn của cô. Bất kể lúc nào ở trường học, Duyệt Tâm cũng mặc một bộ quần áo thể thao đã sờn màu.
Anh cầm quyển từ điển nhỏ