Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/775 lượt.
g hết đâu."
"Để đó ăn dần." Hàn Hiên lại lấy thêm đồ không đủ chỗ để cậu đành treo trên tay vịn xe đẩy.
Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, Cố Nam đi làm, chỉ có Duyệt Tâm nằm trên giường bệnh.
Cô không ngủ được, nhắm mắt là lại gặp ác mộng, trong giấc mơ ác quỷ đuổi theo cô, cướp lấy con cô. Cô không chịu đưa, ác quỷ liền dùng một con dao dài kề cổ cô. Cô nhìn thấy con dao đó đâm vào tim gan cô rồi có một màu máu đỏ tràn ngập khắp nơi.
"Duyệt Tâm?" Hàn Hiên đứng ngoài cửa gọi một tiếng nhưng không thấy ai trả lời.
"Duyệt Tâm!" Thư ký Vu gọi một tiếng nữa, Duyệt Tâm mới nghe thấy.
Cô ngồi dậy một cách khó khăn, cô nhìn thấy Viên Nhược Hồng tay cầm hoa, thư ký Vu tay cầm hộp to hộp nhỏ và Hàn Hiên đang cười hi hi.
Duyệt Tâm nở nụ cười yếu ớt, cô hỏi: "Sao mọi người đến được đây?"
Thư ký Vu nhìn Viên Nhược Hồng rồi lại nhìn Hàn Hiên, hai người đều không nói gì nên đành nên tiếng: "Ba chúng tôi đại diện công ty đến thăm cô."
Duyệt Tâm thở dài: "Thật là làm phiền mọi người quá." Mắt cô sưng đỏ, giọng nói vô cùng yếu ớt.
Hàn Hiên vội vàng giúp cô nằm xuống rồi nói: "Chị cứ nghỉ đi, bọn em chỉ đến thăm chị thôi."
Không khí trong phòng vô cùng lạnh lẽo, Duyệt Tâm không nói gì, chỉ có thư ký Vu và Hàn Hiên ngồi trêu nhau. Cuối cùng, Viên Nhược Hồng sợ Duyệt Tâm mệt, ngồi một lát rồi kéo họ ra ngoài.
Trên đường về công ty, Hàn Hiên nói một mình: "Vì sao không thấy chồng Duyệt Tâm?"
Cố Nam không ở bệnh viện vì không muốn nhìn thấy Duyệt Tâm khóc.
Chuyện này khiến cô quá đau lòng, chỉ cần nghĩ đến là nước mắt rơi lã chã. Anh không thể chịu đựng được khi nhìn thấy Duyệt Tâm khóc, thấy cô khóc, lòng anh đau quặn và buồn bã cùng cô. Vì thế, anh giả vờ vui vẻ đi làm, không muốn ở bệnh viện với Duyệt Tâm.
Anh nghĩ dù sao ở bệnh viện cũng có bác sĩ và y tá, Duyệt Tâm sẽ an toàn. Hơn nữa, anh ở bên cạnh cô cũng không giúp được gì.
Nhưng anh không biết, cô không cần anh giúp, cô chỉ cần anh ở bên cạnh chia sẻ cảm giác đau khổ với cô là đủ.
Buổi tối đi làm về, Cố Nam cũng không đến bệnh viện, anh nghĩ buổi tối Duyệt Tâm không ở nhà, anh sẽ cảm thấy cô đơn.
Trên tường vẫn treo bức ảnh đứa bé xinh đẹp, bụ bẫm, dường như đang cười với anh. Nếu họ còn đứa trẻ, có lẽ sau khi ra đời nó cũng xinh đẹp như thế.
Cố Nam vẫy tay với đứa trẻ trong tranh, nói: "Con ơi, xin lỗi con, bố đã không làm tròn trách nhiệm..."
Anh nói rồi nức nở khóc.
Một mình Duyệt Tâm nằm trong phòng bệnh, cô không ngừng mơ thấy ác mộng. Mồ hôi chảy ra ướt cả chăn, cô không dám động đậy, sợ rằng có thể làm thức tỉnh ác quỷ đang ngủ say.
Ban ngày, nữ ý tá thực tập đến truyền cho cô kể, tầng cô đang nằm được cải tạo từ phòng phẫu thuật đưa thai nhi ra ngoài, có rất nhiều trẻ bị chết vì thiếu tháng.
Duyệt Tâm biết không còn hy vọng gì nữa, cô ngoan ngoãn nằm trên giường, nói với Cố Nam: "Làm theo lời bác sĩ vậy."
Cố Nam lo lắng cho tình trạng của Duyệt Tâm, buổi tối sau khi đi làm về, anh âm thầm đến bệnh viện.
Duyệt Tâm đang đun nước đường đỏ, trong phòng bệnh có nhân viên y tá nói chuyện với cô, anh cảm thấy không sao nên lặng lẽ bỏ đi.
Hôm đó, đúng lúc bạn thủa nhỏ của anh là Vệ Đông cãi nhau với vợ, rủ anh đi uống rượu. Cố Nam đang buồn phiền, anh cũng muốn có cơ hội giải khuây nên hẹn gặp nhau ở quán rượu Sanlitun.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Cố Nam lại chọn quán rượu Lưu Bảo đến biểu diễn.
Anh muốn nhân cơ hội này để giải quyết chuyện của anh với Lưu Bảo. Anh hy vọng có thể nói chuyện rõ ràng với Lưu Bảo trước mặt Vệ Đông, họ chỉ là bạn học, không có quan hệ gì khác. .
Cố Nam đến rất sớm, Lưu Bảo vừa hát xong và đang nghỉ, nhìn thấy Cố Nam, cô rất vui mừng nói với anh: "Anh vẫn có thời gian đến thăm chỗ chúng tôi."
Câu nói này khiến Cố Nam cảm thấy rất ngại. Không phải anh cố tình không đến, chẳng qua vì gần đây có quá nhiều chuyện buồn nên không có thời gian.
Cố Nam không ngờ, anh để cho Lưu Bảo chuốc rượu cho đến say. Cho dù như vậy, anh vẫn nhận thức được phải đợi Vệ Đông đến.
Lưu Bảo nghĩ anh say rượu nên nói lung tung, liền hỏi: "Ai là Vệ Đông?"
"Người đó...hồi nhỏ thường lấy van xe đạp của các bạn nữ..." Cố Nam lẩm bẩm.
Lưu Bảo không nhớ ra anh quen người này từ lúc nào nên bật cười, "Anh uống nhiều rượu quá, nằm ra bàn nghỉ một lát đi."
Cố Nam nằm ra bàn ngủ thật, mấy ngày nay vì Duyệt Tâm, anh lo lắng nên ngủ không ngon. Bây giờ uống chút rượu vào nên say khướt.
Lưu Bảo đang định tiếp tục đi biểu diễn, nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Cố Nam vang lên. Cô tò mò mở ra xem, là số điện thoại không có tên, cô lo có người là Vệ Đông gọi điện cho anh nên nghe giúp anh.
Đầu bên kia điện thoại là một giọng nữ rất trầm tĩnh: "Cố Nam..."
Lưu Bảo nhớ giọng nói này là của vợ Cố Nam. Cô vẫn nhớ đó là một phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng, cô hơi đố kỵ nên cố tình hỏi: "Cố Nam ngủ rồi, cô là ai?"
Đầu bên kia điện thoại có tiến