Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
ờ chạy ra ngoài ban công phơi nắng, Phùng Hiểu Nhiễm hấp tấp đem bát tương tỏi đến. Linh Tố cầm con dao gọt hoa quả trên bàn uống nước, rạch một đường trên ngón tay.
Phùng Hiểu Nhiễm kêu lên thất thanh: “Linh Tố!”
“Không sao.” Linh Tố cười cười, rỏ máu vào bát tương. Phùng Hiểu Nhiễm vội lấy bông cầm máu cho cô.
Linh Tố gọi Đoàn Giác vào, nhúng ngón tay vào bát tương, rồi điểm lên giữa lông mày anh. Đoàn Giác toàn thân co giật, giống như bị điện giật vậy.
Linh Tố động t mau lẹ, không ngừng điểm lên những huyệt quan trọng trên người anh.
Mỗi lần bị điểm, cơ thể Đoàn Giác lại giật nhẹ một cái, tấm lưng còng dần thẳng lên. Anh kinh ngạc nói: “Hông không còn đau nữa! Em làm gì mà tài thế?”
Phùng Hiểu Nhiễm cười nhạt: “Bổ sung canxi.”
Linh Tố lừ bạn một cái, nói với Đoàn Giác: “Không còn vật bẩn nữa, tự nhiên sẽ không đau. Đây là cách quê mùa đơn giản nhất mà mẹ dạy em, nhưng lại có công hiệu nhất. Mà nói đi thì phải nói lại, rốt cuộc hôm nay anh đã đi đâu vậy?”
“Anh ngồi sửa bài trong văn phòng cả ngày, chẳng đi đâu cả.”
Linh Tố lắc đầu: “Không thể nào, trên người anh có mùi tử khí.”
Phùng Hiểu Nhiễm hỏi: “Tử khí là cái gì?”
Linh Tố lại lườm cô: “Như đúng tên gọi của nó, mùi của xác chết.”
Phùng Hiểu Nhiễm sợ đến nỗi mặt không còn giọt máu, cất giọng gầm thét của sư tử Hà Đông: “Họ Đoàn kia, mau thành thật khai báo, anh đã làm những chuyện gì hả?”
Đoàn Giác vội vàng nói: “Thật sự anh ở trong văn phòng cả ngày mà… A! Sau khi tan ca anh có gặp Lý Quốc Cường, cậu ta trả Mp3 cho anh thôi.”
Linh Tố hỏi: “Gặp ở đâu?”
“Ở… lầu B.”
Phùng Hiểu Nhiễm nhảy dựng lên: “Lầu B? Chỗ đó không phải là phòng giải phẫu của pháp viện sao?”
“Chẳng trách.” Linh Tố nói: “Anh Đoàn, anh có xương cốt nhẹ, sau này đừng đến gần mấy nơi như thế thì hơn. Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại dễ phát sinh bệnh tật.”
Nghe thế Đoàn Giác há mồm trợn mắt không biết nên nói gì mới phải, như thể lần đầu tiên anh quen biết Linh Tố.
Phùng Hiểu Nhiễm dương dương đắc ý nói: “Chắc anh không biết chứ gì, Linh Tố nhà chúng ta là một đại sư thông linh đó.”
Đoàn Giác nói: “Bọn em lừa anh. Anh chỉ tin vào chủ tịch Mao và Các Mác thôi.”
“Thì em cũng tin vào Chủ tịch Mao và Các Mác.” Linh Tố cảm thấy sự thẳng thắn của anh cực kì thú vị.
Đoàn Giác trưng ra bộ mặt như đang chứng kiến Thượng Đế hiển linh: “Linh Tố, em là bà đồng sao?”
Linh Tố trêu anh: “Không, em là thầy mo.”
Đoàn Giác đỏ mặt, hỏi tiếp: “Vậy em có nhìn trước được sinh tử họa phúc không?”
Linh Tố dở khóc dở cười: “Không không, em không xem bói đâu.”
Đoàn Giác nôn nóng: “Ý anh không phải thế, anh muốn nói, giả sử có người gặp chuyện bất ngờ, không rõ sống chết, liệu em có tra ra được gì không?”
Linh Tố cân nhắc vài giây, rồi nói: “Được. Có điều em không dám đảm bảo hoàn toàn, chuyện này có quan hệ rất lớn đến độ mạnh yếu của những thông tin mà đương sự để lại.”
Đoàn Giác nói: “Nếu là vậy thì anh có một chuyện muốn nhờ em giúp đỡ.”
Phùng Hiểu Nhiễm chen vào: “Linh Tố không giúp được đâu.”
Linh Tố cười: ”Không sao, anh cứ nói em nghe.”
Đoàn Giác nói: “Em biết về vụ án đột nhập giết người cướp của tại khu chung cư Thương Đông tháng trước không? Người ta đã tìm thấy thi thể của nạn nhân nam, nhưng chưa tìm thấy thi thể của nạn nhân nữ. Anh đã tra hỏi phạm nhân, người phụ nữ đó chắc là đã chết rồi.”
Linh Tố cau mày suy nghĩ: “Bọn anh muốn biết tử thi nằm ở đâu đúng không?”
“Thì người sống phải nhìn thấy mặt, người chết phải nhìn thấy xác mà.” Đoàn Giác nói, “Hơn nữa, đứa con của họ ngày nào cũng chạy đến chờ đợi tin tức, nó còn bé như thế, bố thì chết, mẹ thì không rõ tung tích, đáng thương lắm.”
Linh Tố động lòng trắc ẩn, gật đầu nói: “Được rồi. Em sẽ đi xem sao, nhưng không dám hứa sẽ tìm được người.”
Ngày hôm sau, Đoàn Giác và vài viên cảnh sát dẫn Linh Tố đến hiện trường vụ án.
Trên nền nhà không còn nhìn thấy vết máu nữa, nhưng luồng khí u ám vẫn bao trùm căn phòng. Linh Tố không cần ngưng thần cũng có thể nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết ngày hôm đó, người đàn ông hét lên: “Đừng làm hại con tôi!”
“Đứa bé đâu rồi?”
Lý Quốc Cường nói: “Đứa bé sống ở nhà họ hàng. Nó đang học cấp hai, nên người ta không an tâm để nó sống một mình. Đáng thương lắm.”
“Nghe nói đứa bé ngày nào cũng đến chỗ các anh hỏi về tin tức của mẹ nó?”
“Lại chả thế? Nếu không chúng tôi đã chẳng mời cô đến đây.”
Khẩu khí của Lý Quốc Cường có chút khinh khỉnh. Thân là cảnh sát, anh không tin vào dị năng hay thần thánh, anh là người theo chủ nghĩa duy vật. Hôm nay đột nhiên Đoàn Giác đưa một cô gái đến, bảo cô ta có khả năng thông linh, có thể giúp bọn họ phá án, ai cũng chỉ coi cậu ta đang đùa thôi.
Sở dĩ đưa cô ta đến đây, chẳng qua là nể mặt Đoàn Giác. Hơn nữa chuyện này tuyệt đối không được để cấp trên biết, nếu không chắc chắn sẽ bị phê bình.
Linh Tố chậm chạp đi lại quanh căn hộ, dừng lại bên cạnh bàn để ti vi, cô hỏi: “Người đàn ông ngã ở đây phải không?”
Lý Quốc Cường sững người, nhưng lạ