Tác giả: Vu Trinh
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.
ông Thanh đầu óc mơ hồ nhìn người trước mặt thay đổi thái độ, nhất là nụ cười hả hê như con mèo trộm được cái gì đấy càng làm cho cô không giải thích được.
“Ngày mai tôi sẽ trở lại, ngủ ngon!”
Hắn lại đến? Đến làm gì? Đến đưa thức ăn hay còn có ý đồ nào khác?
Chỉ tiếc là bóng dáng tiêu sái dời đi không cho cô được một câu trả lời.
Từ ngày đó trở đi, Đồ Tỉ Phu hầu như ngày ngày đều đưa một đống thức ăn tới tiến cống.
Kết thúc giờ học buổi tối mỗi ngày, Từ Đông Thanh lê lết cả người mệt mỏi với cái bụng trống rỗng quay về cái lồng chim của mình thì Đồ Tỉ Phu đã giơ một túi thức ăn lớn ở ngoài cửa chờ.
Mấy ngày đầu, cô cảm thấy có vẻ kì cục, giống như thỏa hiệp với quân địch, nuốt thức ăn cũng cảm thấy nặng trĩu trong dạ dày. Nhưng một lần thì sống, hai lần thì quen thuộc, ba lần thì cô không còn cảm thấy xấu hổ nữa, cây ngay không sợ chết đứng hưởng thụ chiến lợi phẩm vô cùng tiện lợi từ hắn.
Chỉ là trước khi trở về, Đồ Tỉ Phu luôn bá đạo yêu cầu cô một nụ hôn triền miên cuồng nhiệt như đòi được báo đáp.
Nếu như trước kia, Từ Đông Thanh nhất định không chịu yếu thế phản kích, thậm chí cũng sẽ nghĩ đến mọi biện pháp để chiếm tiện nghi, không cho phép mình thua thiệt trong đấu trường.
Nhưng Từ Đông Thanh cũng không gây khó dễ cho một kẻ da mặt dày như hắn, vẫn là khó tránh khỏi mắt nhắm mắt mở. Dù sao cô đã từng cho tên này hôn qua, lần đầu cũng như lần hai không có cái gì khác biệt, huống chi…cô cũng không ghét nụ hôn của hắn.
Tối thiểu, giọng điệu của hắn tươi mát, kĩ thuật hôn siêu hạng, đôi môi ấm áp nóng bỏng còn có thể thay cô giữ ẩm cho cánh môi bị tổn thương do giá rét.
Có cái ăn mới có cơ hội, Từ Đông Thanh dĩ nhiên vui mừng ngồi mát ăn bát vàng, về phần những chuyện thua thiệt, cô miễn cưỡng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Cô càng ngày càng tin tưởng, “Không phục quyền thế, suốt đời nghèo khổ” nhất định là một câu khẩu hiệu có khí phách và lí trí. Mà từ trước đến giờ những mục tiêu quá khó khăn cô sẽ không có lòng tin và nghị lực, không thể làm gì khác hơn là đau thương thần phục thức ăn hấp dẫn, tạm thời nhẫn nhục sống qua ngày.
Mặc dù cô hiểu rõ Đồ Tỉ Phu là người không đơn giản như vậy, nhiều lần đưa thức ăn tới như vậy khẳng định trong lòng đang mưu đồ bất chính.
Nhưng là, người này nghiễm nhiên như con cáo già tu luyện nghìn năm, mặt tuyệt đối không để lộ chút sơ hở, ý đồ.
Nghĩ đến đây, Từ Đông Thanh không khỏi nóng nảy đứng dậy, giống như biết rõ con sói lớn đang lượn quanh bầy dê, chỉ có thể học con rùa núp trong vỏ trốn tránh.
“Bắp ngô này mềm quá, không cần dùng sức cũng nhai được.”
Không có khí chất còn khiêu khích bên bàn trà, Từ Đông Thanh một bên nhai hạt ngô, một bên không hài lòng oán trách.
Có cái ăn còn nghi ngờ? ! Đồ Tỉ Phu tức giận nhìn chằm chằm cô, chưa từng biết tới người phụ nữ nào da mặt lại dầy như cô., giống như là hắn thiếu nợ cô vậy.
Nhưng không biết vì sao, vừa nhìn thấy vẻ thỏa mãn trong ánh mắt cô, hắn hết giận mà không thể giải thích được.
“Tại sao không có trà sữa trân châu?” lật tới lật lui mấy cái túi, sắc mặt cô so với ba phút trước còn thối hơn đậu phụ thối.
“Tôi quên.” Còn không phải hắn vội vàng muốn thay cô chọn bắp ngô tươi non, quay đầu lại còn bị cô kén cá chọn canh.
Người phụ nữ này, quả thực là được voi đòi tiên! Hắn chịu đưa vật liệu cứu tế cho cô cũng đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, cô còn ra vẻ đó là chuyện đương nhiên.
Hắn giận đến nghiến răng, nhưng hơn cả tức giận là mình không thể giải thích được sao lại lưu luyến vẻ mặt thỏa mãn của cô, không khống chế được bản thân mỗi ngày mua một đống thức ăn lớn đến nơi này chịu ngược.
“Có phải anh mắc phải chứng hay quên không? Ngày hôm qua cũng quên nước tiên thảo …” cô khắt khe lật nợ cũ.
Note: tiên thảo là một loại cây thuốc
“Hôm nay tôi không quên, đây!” Đồ Tỉ Phu nén giận, lấy từ trong túi bịch nước tiên thảo mà hắn đã phải vất vả xếp hàng nửa giờ.”
“Nhưng anh quên trà sữa trân châu của tôi.” Cô vẫn đầy một bụng tức giận.
Đồ Tỉ Phu xanh mặt, quét đất đứng lên, nhất thời cái lồng chim bồ câu của cô tràn ngập không khí áp bức khiến người ta hít thở không thông.
“Anh…anh nghĩ làm gì?” Từ Đông Thanh hoảng sợ ngước nhìn hắn, hạt bắp non như tảng đá cắm trong cổ họng.
“Đòi nợ em còn thiếu tôi!” dù sao cô cũng chưa bao giờ biết báo đáp cho hắn cái gì, không chủ động yêu cầu cô thù lao thì thật có lỗi với bản thân.
“Tôi, tôi còn chưa ăn xong…” cô lắp bắp, ánh mắt sâu thẳm như nước tiên thảo khiến cô không tự chủ được run rẩy.
“Không sao cả, dù sao cũng vừa lúc tôi đang đói bụng.”
Hắn giống như con mãnh thú đói bụng, mãnh liệt ngậm chặt cô. Hắn vừa thưởng thức cánh môi ngọt ngào của cô vừa thưởng thức mùi vị ngọt ngào của thức ăn hòa lẫn với nước bọt.
Hắn giống như cây đuốc, càn rỡ thiêu đốt cô. Cô hoảng hốt phỏng đoán, cô rất nhanh sẽ bị nụ hôn nóng bỏng của hắn khống chế, hai tay hai chân đầu hàng, mặc cho hắn định đoạt.
“Dừng….dừng! Tôi còn có bài kiểm tra muốn sửa.” Cô tìm thấy một chút lí trí cuối cùng, dùn