Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
i nói :"Chỉ có Tiểu Ngư nhà ta nói đúng, là anh nghĩ không chu đáo."
Hứa Tử Ngư cắn cắn ngón tay, không muốn mình quá mức luống cuống, nhưng có mấy giọt nước nhỏ lên xấp tài liệu đó. Hắn vốn dĩ đều là như vậy cả, muốn tự bản thân mình sắp xếp những chuyện này cho thật chu đáo, bên ngoài nhìn vào bộ dạng của hắn vẫn là cứng nhắc, nhưng thực tế lại không như vậy rất là biết suy nghĩ cho người khác.
"Hứa. . . . . . Hứa Tử Ngư, cô đừng có khóc, bác sĩ nói cô không nên quá kích động." Tay chân của Ri¬Ta có chút luống cuống rút khăn giấy ra đưa cho Hứa Tử Ngư, Hứa Tử Ngư nhận lấy mà lau nước mắt, sau đó hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng cười nói :"Ngại quá, từ sau khi mang thai tôi rất dễ xúc động."
"Tôi thấy ngại quá, vừa nãy tôi cũng có nghĩ qua, nhưng không ngờ lại ảnh hưởng đến tâm tình của cô, là tôi. . . . . ." Ri¬Ta nghẹn ngào quay mặt đi chỗ khác, khóe mắt có nhòe đi, sau đó mới quay đầu lại nói :"Chuyện này, là tôi đã không bình tĩnh."
"Không sao." Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng vỗ lên bàn tay lạnh lẽo của Ri Ta rồi nói :"Cám ơn cô đã nói cho tôi biết chuyện này."
Hít một hơi thật sâu, Hứa Tử Ngư tiếp tục xem bản di chúc, trong đó lần lượt từng cái tên được xuất hiện, có xa lạ có quen thuộc. Ít ra Hứa Tử Ngư cũng cảm thấy quen thuộc. Hứa Tử Ngư lật đến trang cuối cùng, trên đó viết :"Người lập di chúc: Tống Lương Thần."
Bản copy còn có chữ ký của Tống Lương Thần nữa, nét chữ cứng cáp tinh tế và lưu loát. Từ hồi học cấp 3 chữ viết của hắn đã luyện được rất đẹp rồi, hiện tại nét chữ này so với trước kia đã cứng cáp hơn rất nhiều.
Hứa Tử Ngư khép xấp tài liệu lại, chậm rãi nói :"Bản di chúc này mới được lập gần đây thôi sao?"
"Đúng vậy, là sau khi Tống Tổng khỏi bệnh mới gặp luật sư để trao đổi và lập ra bản di chúc này." Ri¬Ta cầm lấy bản di chúc, lật tới một tờ trong xấp giấy đó, cô nhấn mạnh :"Không biết cô có chú ý đến chỗ này hay không. Trong bản di chúc này có ghi rõ ràng và chia làm hai tình huống, tình huống thứ nhất là :Trong thời gian cô mang thai đứa nhỏ, trường hợp nếu cô qua đời trong lúc sinh nở, hắn cũng qua đời; Còn tình huống thứ hai là : Trường hợp cô qua đời, Tống Tổng cũng qua đời. Nhưng lại không có loại tình huống thứ ba. Cho nên, cô đã hiểu ý của tôi chưa?"
Ri¬Ta giương mắt lên nhìn Hứa Tử Ngư, Hứa Tử Ngư không nói gì cả. Hoặc có thể nói, hiện tại cô không biết nên nói cái gì đây nữa, cô cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp mạnh, khiến cô không còn sức lực để trả lời.
Ri¬Ta không đợi Hứa Tử Ngư trả lời, cô tiếp tục nói :"Cho nên trong lòng Tống Tổng cũng đã chuẩn bị hết rồi, nếu như cô còn có chuyện ngoài ý muốn, ngài ấy sẽ cùng chết với cô."
Ý nghĩ xấu nhất trong lòng của cô đã bị người đối diện nói toạc ra, Hứa Tử Ngư có chút bối rối :"Cô yên tâm, tôi rất hiểu anh ấy, mặc kệ là tình huống như thế nào, tôi cũng sẽ có cách khiến anh ta phải tiếp tục sống cho thật tốt . . . . . ."
"Vừa bắt đầu tôi cũng nghĩ như vậy, tôi cũng là vì chuyện này cho nên mới đến đây." Ri¬Ta ngẩng đầu lên, nhìn Hứa Tử Ngư sau đó quan sát chung quanh căn phòng một lượt rồi nói :"Nhưng từ khi bước vào căn phòng này, từ sau cái giây phút tôi trông thấy cô trở đi, tôi mới dần dần phát hiện hy vọng của tôi cũng không chỉ có như vậy thôi đâu, tôi đưa cho cô xem bản di chúc cũng không phải là vì cái này." Gương mặt lạnh lùng của Ri¬Ta thoáng xuất hiện một nụ cười ấm áp, cảnh tượng trước mắt giống như Băng Sơn Tuyết Liên nở rộ vậy :"Thật sự tôi chỉ muốn nói cho cô biết, mong cô phải chăm sóc cho bản thân mình thật tốt, thật tốt hơn nữa."
Hứa Tử Ngư nhìn Ri¬Ta, cô biết Ri Ta cũng rất yêu Tống Lương Thần, cũng vì vậy mà trong lòng Hứa Tử Ngư đối với cô có chút ngăn cách, nhưng đến hôm nay cô mới không thể không thừa nhận, có lẽ sâu trong lòng của Ri Ta đã có một cái nhìn khác.
Ri¬Ta vừa dứt lời liền cầm xấp tài liệu đứng dậy mà nói :"Hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe của cô, nếu như thật là vậy, tôi phải xin lỗi hai người. . . . . ."
"Không có, một chút cũng không hề có, ngược lại tôi cảm thấy cô như tiếp thêm động lực cho tôi nữa, khiến cho mình phải sống cho thật tốt nữa." Hứa Tử Ngư đứng dậy nói :"Ri Ta, rất cám ơn cô."
Ri¬Ta mỉm cười, xoay người cầm lấy áo khoác lên sau đó bước ra cửa. Hứa Tử Ngư đưa mắt nhìn Ri Ta rời đi, ngồi lại trên ghế sa lon cho đến khi bác sĩ Văn Đào từ trên lầu bước xuống mới hồi hồn lại :"Thế nào, cơ thể có chỗ nào không thoải mái hay không."
Hứa Tử Ngư lắc đầu một cái, cười nói :"Không có, Ri¬Ta chỉ là đến nhắc nhở tôi thôi."
Sau khi Tống Lương Thần về đến nhà, dì giúp việc cũng đã theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng nấu xong bữa tối. Hứa Tử Ngư ngồi ở bên cạnh bàn ăn ngoan ngoãn ngồi chờ, Tống Lương Thần vào nhà một lúc, rồi mới yêu cầu ôm bà xã.
Hứa Tử Ngư dính lên người của hắn giống như con bạch tuộc vậy, Tống Lương Thần thuận thế ôm lấy cô, sau đó cân nhắc mà nói :"Vợ của tôi hình như nặng thêm 2 kg nha, hiện tại thịt heo rất có giá, có thể đem đi bán đó."
Hứa Tử Ngư chu miệng nhìn hắn, không có bất kỳ phản bác nào mà là ngẩng