XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

ọc sách đi."
"Có chuyện gì sao?" Hứa Tử Ngư đứng dậy vội vàng đi theo, cô bị Tống Lương Thần ấn ngồi xuống ghế sofa. Sau đó hắn đem cây kim của máy hát đặt vào trong cái đĩa nhạc ở trong máy, ngay sau đó tiếng đàn dương cầm du dương liền vang lên.
"Đây là âm nhạc dưỡng thai." Tống Lương Thần nói :"Bây giờ cậu đang mang thai, phải nghe nhiều nhạc dưỡng thai mới được. Máy vi tính có rất nhiều bức xạ đối với cơ thể không tốt, nên cố gắng hạn chế dùng nó."
"Nhưng văn chương của mình thì phải làm sao đây?" Hứa Tử Ngư xụ mặt xuống, bây giờ bộ truyện ấy đã đi được ba phần tư rồi – đang ở giai đoạn cao trào, nếu mà nghưng cô nàng cũng không cần phải lăn lộn ở trong trang web nữa.
"Cậu nói văn chương gì?"
"Chính là mình lấy thân phận của tác giả ở trên trang web cập nhật văn đó, vất vả lắm mới có chút khởi sắc, hơn nữa còn chưa có viết xong, như vậy sẽ bị mắng chết . . . . . ."
Tống Lương Thần suy nghĩ một chút, mở ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ và một cây bút lông đưa cho cô mà nói :"Cậu có thể viết lên đây, sau đó mình giúp cậu đánh máy và gửi lên trên trang web."
Hứa Tử Ngư nuốt nước bọt "Chuyện này, không được đâu."
Tống Lương Thần thu hồi cuốn sổ nói :"Vậy thì chờ sau khi sinh con rồi hãy nói đi."
"A a a, đừng cầm đi mà." Hứa Tử Ngư đứng dậy giành lấy cuốn sổ :"Nói hay lắm, đến lúc đó cậu không được cười nhạo mình đó."
"Ừh, không cười chê đâu."
Sự thật chứng minh, khi Tống Lương Thần nói ra lời nói đó cũng là không có tính toán gì hết .






Thật lâu sau Hứa Tử Ngư mới viết xong, phát hiện mình ỷ lại máy vi tính quá nhiều cho nên khi dùng tay viết chữ có vài chữ không nhớ rõ và ghi sai chính tả, có chữ rõ ràng đang ở trong đầu nhưng lại không nhớ là nên viết như thế nào, chốc chốc lại ngẩng đầu lên hỏi Tống Lương Thần. Cô nằm ở trên bàn nhỏ viết hai đến ba giờ mới xong, cuối cùng là đã viết đủ một chương. Tống Lương Thần vẫn còn ở đó xem tài liệu của hắn, Hứa Tử Ngư đem cuốn sổ đặt ở trên bàn của hắn, sau đó cô nói “Ngủ ngon” rồi quay trở về gian phòng của mình.
Hôm nay cô cũng đã đem các loại mỹ phẩm dưỡng da đến đây, Hứa Tử Ngư quyết định sẽ làm một cái mặt nạ thật tốt, để bổ sung lại những ngày gần đây cô không có bảo dưỡng da.
Ai mà biết cô vừa mới tắm xong, còn chưa kịp dán mặt nạ lên, thì Tống Lương Thần đã ở bên ngoài gõ cửa tìm cô rồi. Hứa Tử Ngư mang đôi dép vào chân mở cửa cho hắn, sau đó quay đầu lại tiếp tục loay hoay cái mặt nạ, chỉ nghe thấy hắn lấy giọng vô cùng oán giận mà nói :"Hứa Tử Ngư, cậu thật là một tên tiểu lưu manh!" Hắn một tay giơ cuốn sổ vừa nãy lên :"Cậu . . . .Cậu . . . Cậu viết cái loại tiểu thuyết gì đây vậy ?"
Hứa Tử Ngư để cái mặt nạ xuống, nhận lấy cuốn sổ nhìn một chút, rất bình thường nha, khụ ‘nữ tôn văn nha. . . . . . Không phải là nữ hoàng bị người khác hãm hại rồi cùng nam ái phi của cô lưu lạc đến một trấn nhỏ, bắt đầu ẩn cư rồi sinh hoạt cái đó’. Chỉ là, khụ, trong chuyện xưa quả thật hơi có một đoạn ngắn gần với sắc nữ khẩu vị thôi, nhưng mà cô viết rất hàm súc nha, cũng không có gi khác thường cả.
Nàng nhìn đi nhìn lại cũng cảm thấy không có gì bất thường, nghi ngờ nhìn Tống Lương Thần :"Những cái này không hề lưu manh nha, cậu cũng đã nói không chê cười mình, sao bây giờ lại không giữ lời đây."
Hai tay của Hứa Tử Ngư còn đang nắm lấy bờ vai của hắn, thấy hắn cúi đầu xuống cho nên hai mắt cô liền nhắm lại, hoàn toàn không có chút khí phách giống như nữ nhân vật chính ở trong truyện gì cả. Lúc hôn lên trán, lông mi của cô không khống chế được mà lay động, khiến cho tim của Tống Lương Thần đều mềm nhũn.
"Đừng sợ." Giọng của hắn có chút khàn khàn nói, sau đó liền cúi người hôn lên môi của cô. Chỉ là một cái hôn nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cho toàn thân của cô nóng lên giống như đang bị lửa đốt vậy.
"Tống Lương Thần. . . . . ." Như sấm vang bên tai, ngón tay cô run rẩy, ai có thể nói cho cô biết lúc này cô nên làm thế nào đây?
Môi của Tống Lương Thần lướt qua lông mi của cô, chóp mũi, gương mặt, cuối cùng quay lại cánh môi đỏ đó.
Dường như hắn cũng không có nóng lòng hôn cô, chỉ là trầm ổn hô hấp, đôi môi của hắn nhẹ nhàng chạm vào môi cô. Hơi thở của Hứa Tử Ngư và hơi thở của hắn như hòa vào nhau, cảm giác như mình sắp bị căng thẳng đến chết rồi, rốt cuộc cô cũng không nhịn được mà mở mắt ra, lại thấy hắn đang đưa đầu lưỡi của hắn ra nhẹ nhàng liếm môi của cô. Nhẹ nhàng, từng phát miếng từng miếng chạm vào, không lý do để cho cô sinh ra cảm giác hạnh phúc khi được bảo hộ.
"Há miệng." hắn dịu dàng nói với cô.
"Mình. . . . . . Không biết. . . . . ." Cô viết tiểu thuyết viết được rất là hình tượng, nhưng trên thực tế đó chỉ là lý luận suông. Cho nên miệng ở đâu, hôn như thế nào?
Tống Lương Thần hài lòng híp mắt :"Làm được rất tốt." Dứt lời đầu lưỡi của hắn tiến vào miệng của cô, nhẹ nhàng chạm đến đầu lưỡi đang xấu hổ của cô. Đầu cô ong ong, toàn thân cô giống như đang bị tan chảy vậy. Không phải như thế, lần trước mặc dù cũng có hôn môi chạm l