Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

i sự chỉ đạo của Tả Trung Đường, sau khi ngưng thảo luận cuối cùng cũng nhanh chân chạy về phòng làm việc, sau khi trở lại khu làm việc tiếng thét chói tai cũng thay nhau vang lên. Đi từ sáng cho đến trưa thôi, sao khu làm việc của các cô lại trở thành cây rồi vậy?
Đầu của Hứa Tử Ngư xuất hiện vạch đen, nhìn thấy trên màn hình máy vi tính của mọi người đều có dán miếng chống tia bức xạ, trên bàn còn để mấy chậu cây nhỏ màu xanh nhằm hút tia bức xạ, không biết nên nói là cảm động hay là nên im lặng. Tiểu Bạch hưng phấn nói với cô, còn tưởng rằng chủ tịch mới là người không hiểu nhân tình, ai biết bề ngoài lãnh khốc nhưng bên trong lại ẩn chứa một con người dịu dàng biết săn sóc người khác.
Hứa Tử Ngư gật đầu liên tục, nghe ngóng xung quanh một chút tất cả mọi người đều lên tiếng than thở, cách này của Tống Lương Thần thật sự quá được lòng dân rồi, mới vừa nãy mấy cô ấy đi ra ngoài ăn cơm có đi ngang qua cô, bọn họ vừa đi vừa bàn tán rất là hào hứng nữa, nào là Tống Tổng tuổi trẻ tài cao, trái tim thiện lương, bọn họ còn nói không biết có nên lấy thân báo đáp hay không nữa.
Tiểu Bạch thấy mấy cô ấy đi qua cũng cười gian một tiếng thật nhỏ, nhỏ giọng nói với Hứa Tử Ngư :"Người đó còn ước mơ có được Tống Tổng nữa, mình thấy là không đùa."
Hứa Tử Ngư nghe cô ấy nói như vậy cảm thấy trong lời nói của cô như có ý gì đó, rõ ràng biết có ẩn tình, nên vội hỏi :"Nói như vậy là sao thế?"
"Đồng nghiệp nào thế? Vậy mình cùng đi nhé."
"Đừng . . . . Đừng, Cậu để mình suy nghĩ một chút đi . . . . . ." Trong lòng của Hứa Tử Ngư nội chiến một hồi, sau đó vừa che điện thoại vừa lắp bắp nói với Tiều Bạch :"Chị Tiểu Bạch, hôm nay mình không thể đi ăn cơm với cậu rồi."
Tiểu Bạch thần bí hì hì nhìn cô một chút, giọng nói mang theo một chút tò mò :"Vừa nãy là ai thế? Lúc sớm mình cũng đã muốn hỏi cậu rồi, hôm nay lại đi làm đúng giờ như vậy, có phải đang hẹn hò với trai đẹp phải không?"
"Không có, không có nha." Hứa Tử Ngư nhất thời không biết nên làm sao nói chuyện của Tống Lương Thần ra, nên cô đành trả lời qua loa :"Dù sao thì chuyện này cũng rắc rối lắm, sau này mình sẽ nói với cậu nha." Nói xong cô đẩy Tiểu Bạch vào thang máy dành cho nhân viên, sau đó mới cầm điện thoại lên mà nói :"Mình sẽ lên ngay, cậu đừng xuống đây."
Dứt lời liền cúp điện thoại, nhìn xung quanh một chút thấy không còn đồng ngiệp nào khác nữa, khi đó cô mới bước vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc lên tầng 12. Một mặt cũng đang than thở, sao mình đang giống như đi ăn trộm vậy.
Tầng 12 vốn dĩ rất vắng vẻ, vào thời gian này càng thêm yên tĩnh hơn, cô trợ lý giỏi giang Ri¬Ta cũng đã đi ra ngoài ăn cơm rồi, cánh cửa thủy tinh của phòng Tổng Tài được mở ra, Hứa Tử Ngư đi vào liền nhìn thấy Tống Lương Thần đang ngồi ở trong phòng làm việc.
"Có đói bụng chưa?" Tống Lương Thần thấy cô đi vào hắn vội từ chỗ ngồi đứng dậy, kéo cô vào trong phòng kia ăn cơm.
Trên bàn đã bày đầy thức ăn cùng cháo, còn có hai phần thức ăn. Hứa Tử Ngư ngồi ở trên ghế sa lon, nghĩ đến chuyện lần trước hai người ngồi ăn cơm chung, cô không khỏi cảm thán thế giới này biến hóa thật nhanh. Vài ngày trước đó hai người cùng nhau trải qua rất nhiều việc, mơ hồ giây giây phút phút đều ở bên nhau. Sáng hôm nay quay lại công ty còn ngồi chung một chỗ như vậy, nhất thời trong giây phút này cô không biết nên nói gì, cho nên trầm mặc mấy giây.
"Cậu . . . . . ."
"Cậu. . . . . ."
Hai người đồng thanh nói, vội vàng cũng khiêm nhượng nói:
"Cậu nói trước đi"
"Cậu nói trước đi"
Hứa Tử Ngư nhìn bộ dạng bối rối không biết làm sao của Tống Lương Thần, cô nhịn cười không được :"Sáng hôm nay rất là vui đó, đồng nghiệp của mình đều nói Tống Tổng đối với nhân viên thật tốt."
"Cũng là vì cậu đó, nếu không phải là do cậu không chịu phối hợp, thì mình cũng đâu phải tốn kém nhiều tiền và gấp rút chuẩn bị như vậy chứ." Tống Lương Thần im lặng nhìn cô :"Mình thấy cậu nên sớm nói chuyện này với đồng nghiệp đi, hiện tại rất nhiều bất tiện đó."
"Dễ dàng lắm sao?" Hứa Tử Ngư nói :"Bây giờ không phải là rất tốt sao, toàn bộ tia bức xạ ở trong phòng làm việc đều được xử lý ổn thỏa. Cậu đang rất được lòng của mọi người, nếu nói ra toàn bộ hứng thú cùng cảm kích cũng không còn, mở miệng ra mọi người sẽ nghĩ mình như thế nào đây?"
"Cô bé ngốc nghếch này, còn nguỵ biện sao." Tống Lương Thần nhìn bộ dáng của cô mà hả hê cười, vội vàng nói :"Mau ăn cơm đi, thức ăn của nhà này cũng không tệ, ngon hơn lần trước nhiều đó."
Hứa Tử Ngư nhìn thức ăn ở trên bàn trong lòng liền cảm động, nhưng lại không nói ra khỏi miệng :"Kỳ thật sau này cậu cũng không cần phải tốn công tốn sức như vậy nữa, mình đi ăn với đồng nghiệp là được rồi."
"Lần trước chẳng phải bác sĩ đã căn dặn cậu chú ý nhiều một chút sao, ăn cơm chính là chuyện lớn, cậu cũng đừng tùy tiện mà đi ra ngoài ăn như vậy, sau này trưa nào cậu cũng phải ăn cùng mình."
"Nhưng buổi trưa nào mình cũng đến phòng của Tổng Tài chẳng phải sẽ rất kỳ lạ sao?"
"Cho nên mình mới muốn cậu sớm nói với mọi người đó.