Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
hớ tới chuyện tối hôm qua, trong lòng kêu thảm một tiếng sau đó đem chăn trùm qua đầu, ai biết dưới ánh sáng cái chăn lại quá mỏng đi, tóm lại cô lại thấy cái hình ảnh trần trụi đó nữa. . . . . . Mấy người tự hiểu nha.
Chợt đem chăn kéo ra, liền nhìn thấy nụ cười xấu xa trên mặt của Tống Lương Thần, Hứa Tử Ngư ai oán nhìn hắn :"Sao anh . . . . . . Lại không mặc quần áo vậy."
"Chẳng phải là em cũng không có mặc quần áo sao."
"Đây còn không phải là do anh cởi ra . . . . . ."
Tống Lương Thần chợt lật người đem hai cánh tay đến hai bên đầu gối của cô, hắn giống như con mèo lười biếng nhìn cô :"Mới vừa rồi em cũng đã nhìn thấy, xác định còn muốn tiếp tục đề tài này phải không?" Đồng thời hắn còn dùng cái vật hùng dũng đã giương lên thật cao kia ra để cọ cọ cái bụng của cô.
"Không cần đâu, không muốn. . . . . ." Hứa Tử Ngư đem chăn kéo lên che mặt, chỉ chừa lại hai con mắt, cô làm bộ đáng thương nhìn hắn, giọng nói buồn buồn từ trong chăn truyền ra :"Ban ngày ban mặt."
"Tiểu yêu tinh." Tống Lương Thần nói :"Có chỗ nào không thoải mái sao?"
"Không có." Hứa Tử Ngư nhìn hắn, ai da người đàn ông của mình sao lại đẹp trai như vậy chứ, vì vậy thuận thế hôn một cái “bẹp” lên má của hắn, sau đó lại nhanh chóng kéo cái chăn lên che miệng, sâu kín nói :"Lương Thần, em thấy đói."
"Gọi là gì?"
"Lương Thần."
"Ai da, lười nấu cơm, hay là gọi điện thoại kêu Mạch Nhạc đưa đến đi."
"Đừng mà, em muốn ăn cháo."
"Sao?"
"Ông xã, em muốn ăn cháo."
"Ngoan nhé, để ông xã nấu cho em." Tống Lương Thần nhéo mặt của cô, trong mắt đều chứa ý cười, hắn nói :"Tiết kiệm được một ít tiền đó."
"Ừh. Còn dư lại ít tiền, sau đó mua hai cái bánh quế."
Dùng ánh mắt giảo hoạt cùng dịu dàng như vậy, Tống Lương Thần chỉ biết than nhẹ một tiếng, hắn ôm lấy Hứa Tử Ngư cách một lớp chăn, nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn rất nhiều.
Vào giờ phút này, trong lòng của hai người đều có chung một tiếng nói hòa hài vang lên :"Rốt cuộc cũng có thể hợp pháp ở chung."
Sự thật chứng minh việc “hợp pháp ở chung” là một mục tiêu quang minh chính đại, nhưng đó cũng là một con đường quanh co. Hai người ăn xong điểm tâm thì chuẩn bị đi cục dân chánh nhưng khi đó Hứa Tử Ngư mới bi thương nhớ ra hộ khẩu của cô vẫn còn để ở trường. Sau khi tốt nghiệp cô và đại đa số các bạn học khác đều gửi tạm ở đó, trước giờ không có chuyện gì dùng đến cho nên cũng quên khuấy điều này rồi. Trong lòng có chút bi thương, hiện tại là chủ nhật nên trường học và cục dân chánh cũng không làm việc.
Vốn dĩ khí thế của bạn Hứa rất hăng hái nhưng sau chuyện hộ khẩu ngay lập tức phản ứng yểu xìu xuống, Tống Lương Thần thấy dáng vẻ của cô có chút ảo não, không nhịn được liền trêu chọc cô một chút :"Sao vậy bà xã, không thể chờ đợi được nữa àh!"
"Ghét quá, anh mới là người không thể chờ đợi đó!" Hứa Tử Ngư đưa tay nắm lấy tay của hắn, thở dài rồi nói :"Vậy hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây nhỉ?"
"Bằng không, chúng ta tiếp tục làm chuyện tối hôm qua đi?" Tống Lương Thần ôm cô, làm bộ chuẩn bị hôn.
"Ai da đáng ghét quá, em còn thấy mệt mỏi đây." Hứa Tử Ngư dựa vào trên bả vai của hắn đồng thời đập đập tay của hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Nhìn cái gì thế, còn nhìn nữa anh sẽ hôn em đó." Gần đây bạn học Tống Lương Thần bộc phát giọng nói lưu manh mà sắc mặt cũng không đổi.
Hứa Tử Ngư đang rình coi trai đẹp đã bị phát hiện, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, phán cho một câu :"Đáng ghét" sau đó liền vòng vo quay đi, Tống Lương Thần liếc thấy gò má mềm mại của cô, vẫn là không nhịn được mà cúi người hôn cô một cái, sau đó cười cười dắt tay của cô đi về phía trước —— Rốt cuộc phòng tiếp nhận ghi danh cũng đã mở cửa.
Ở chỗ ghi danh lúc điền thông tin vào tờ giấy đăng ký kết hôn màu hồng, nhân viên làm theo quy tắc mà hỏi hai người :"Hai người có mối quan hệ trực thuộc huyết thống trong vòng ba đời không?"
"Sao?" Hứa Tử Ngư liền vội vàng lắc đầu :"Không phải không phải, chúng tôi chỉ là bạn học."
Nhân viên đó không nhịn được cúi đầu xuống cười một cái, cảm thấy cô dâu này thật có ý tứ. Không khí vốn dĩ có chút nghiêm túc nhưng lập tức trở nên dễ dàng hơn nhiều, ánh mắt của cô quét qua bụng của Hứa Tử Ngư, một bộ dạng tôi biết rồi nhưng còn giả bộ hỏi :"Có 5 tháng rồi sao?" Hứa Tử Ngư sửng sốt một chút, Tống Lương Thần đưa tay sờ sờ tóc của cô, trấn an nói :"Là bốn tháng hơn một tuần."
Nhân viên ghi danh Vương Hiểu Mai từ 24 tuổi đã bị điều đến cục dân chánh để đăng ký kết hôn, làm một cái đã mấy chục năm rồi, dạng vợ chồng gì mà cô chưa từng thấy qua chứ. Chỉ là tân lang quân đẹp trai như hôm nay một năm khó thấy được một lần, nhìn bộ dáng của hắn chăm sóc cho cô dâu của mình như vậy, thật sự là rất khó kiếm. Ánh mắt của cô chuyển sang nhìn Hứa Tử Ngư, quả thật cô ấy trông rất đáng yêu, hình như bởi vì mang thai mà gương mặt cô có chút mượt mà hơn, hai má hồng hồng. Hình như cô có chút khẩn trương cho nên xích lại gần bên chú rể một chút, ngay sau đó tay của cô bị hắn nắm trong tay,