Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.
lưng của bọn họ từ từ đi xa, mới chau mày che ngực khom người xuống. Lần này có chút quá mức vậy sao? Không có cách nào nha, tôi cũng rất yêu thích Tiểu Ngư.
"Lương Thần, lúc nãy ở trong nhà Duy Hiên, làm sao anh lại biết em sợ sấm sét vậy." Mưa bên ngoài đã tạnh, khoảng trời ở phía Tây đã bắt đầu trong, những đám mây thật dầy giờ đã tan thành từng mảnh sáng mờ. Gió đêm mát mẻ xuyên qua cửa sổ thổi vào trong phòng, Hứa Tử Ngư cảm thấy ngủ trên giường ở nhà mình là thoải mái nhất.
"Từ lúc học cấp 3 cũng biết."
"Sao em không nhớ rõ đã cùng người khác nói qua vậy?"
"Đứa ngốc, ai bảo anh thích em cơ chứ. Thích em thì ngày ngày sẽ nhìn ngắm em, chú ý đến em nhiều thì tự nhiên cũng sẽ biết thôi." Tống Lương Thần nắm lấy tay của Hứa Tử Ngư :"Có đói bụng không?"
"Không có, hình như." Hứa Tử Ngư liếc mắt nhìn vào người đang đọc sách ở bên kia, Tống Lương Thần mang bộ mặt phớt tỉnh, hắn nói những lời buồn nôn như vậy khiến cho người ta thật sự không quen nha.
"Vậy anh còn tức giận em nữa không?"
"Anh không có giận em."
"Vậy."
"Anh không có cách nào tha thứ cho ông ấy, bởi vì ông ấy mà mẹ của anh mới chết oan uổng như vậy." Thật ra thì tôi càng không có biện pháp nào tha thứ cho chính mình, bởi vì mình mà mẹ mới chết.
"Đến đây." Hứa Tử Ngư ngồi dậy, vẫy vẫy tay :"Để bà xã ôm ấp anh một chút." Đưa tay ôm lấy đầu của Tống Lương Thần sau đó áp sát vào ngực của mình, vỗ vỗ vai của hắn sau đó lẩm bẩm nói câu được câu không.
"Tiểu Ngư, em sẽ không rời bỏ anh mà đi chứ?"
"Không đâu."
"Có thật không?"
"Thật. Trừ phi anh ghét bỏ em."
"Không thể nào."
"Vậy thì em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh. Chúng ta còn có bảo bảo, hai mẹ con em cũng sẽ không rời bỏ anh đâu. Chúng ta là người một nhà mà."
"Ừh." Thật tốt.
Sau chuyện lần trước, Hứa Tử Ngư cũng không còn nhắc đến chuyện của chú Giải trước mặt Tống Lương Thần nữa, nhưng mỗi tuần cô cũng đều len lén đến nhà chú Giải một hai lần.
Thật ra thì cô qua bên đó chính là thưởng thức các món ăn vặt mà chú Giải mua từ khắp nơi trên thế giới về, ngoài ra thì hai người sẽ cùng nhau tản bộ và trò chuyện ở trong sân vườn. Làm một tổng của Giải Thị, chú Giải có vẻ thanh nhàn hơn so với tưởng tượng của Hứa Tử Ngư, còn có một vấn đề đó là, Hứa Tử Ngư nhìn ra thân thể của ông ấy không được tốt cho lắm. Tiểu Ngô len lén nói với cô, từ sau khi cô xuất hiện tình hình sức khỏe của chú Giải đã khá hơn nhiều rồi.
Tống Lương Thần và chú Giải đều là người rất cố chấp, rõ ràng là hai cha con nhưng lại cương nhau đến huyên náo như vậy, Hứa Tử Ngư cũng không biết nên dùng biện pháp gì mới có thể khiến cho bọn họ khá hơn một chút đây, không thể làm gì khác hơn là thay thế Tống Lương Thần đi thăm ba của hắn một chút.
Hôm nay Hứa Tử Ngư có nhận được điện thoại của chú Giải, chú ấy nói Tiểu Ngô mua được bánh Provence rất ngon, muốn cô qua bên đó nếm thử, Hứa Tử Ngư vừa nghe nói có đồ ăn ngon liền cảm thấy rất vui vẻ, đồng ý qua ngay. Lúc mới bắt đầu chuẩn bị đi thì cô nghe thấy tiếng chuông cửa, ra ngoài mở cửa thì chính là người đưa thư. Nhân viên đưa thư còn nói người nhận chính là Hứa Tử Ngư, điều này khiến cho cô rất kinh ngạc. Địa chỉ nhà mới của cô cũng không có bao nhiêu người biết, hơn nữa là ai gửi chuyển fax nhanh đến cho cô đây? Nhìn tên người gửi, chỗ đó lại để trống.
Trong bao thư là một thiếp mời, Hứa Tử Ngư mở thiếp mời tinh xảo ấy ra, trong nháy mắt nụ cười ấy liền cứng đờ ở trên mặt.
Hứa Tử Ngư cũng không hiểu tại sao năm đó An Hinh lại đồng ý dạy cô học đàn, có lẽ là bởi vì bộ dáng hiền lành của cô khiến người ta yêu thích, cũng có lẽ là hôm đó tâm tình của An Hinh không tệ, tóm lại đó là một đoạn thời gian rất dài, mỗi tuần vào hai tiết cuối của thứ sáu, Hứa Tử Ngư đều đúng giờ chạy đến phòng đàn, tiết đầu thì nhìn An Hinh đánh đàn, tiết còn lại An Hinh dạy cô đánh bài KaNon.
Cho đến khi Thích Uy ở trong buổi lễ đó đứng trước mặt mọi người đang xem biểu diễn của sân khấu nghệ thuật mà đoàn tỏ tình với cô, sau đó mấy lần Hứa Tử Ngư đến phòng đàn thì An Hinh cũng không còn đến dạy cô nữa. Vừa mới bắt đầu cô còn ngây ngốc đi hỏi thăm cô ấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng sau đó cô nhìn thấy trên diễn đàn của trường có một bài viết có tựa đề là :《 luôn có một loại hoàn mỹ không cách nào đúng hạn phủ xuống 》 , ai đó đã thẳng thắn viết mối quan hệ tay ba giữa hot boy Thích Uy, và người đẹp An Hinh của trường cùng với một phụ nữ tầm thường.
Khi đó cô mới biết, thì ra An Hinh cũng rất yêu thích Thích Uy, tất cả mọi người đều cho rằng hai người bọn họ sẽ là một cặp, nhưng đâu ai ngờ giữa chừng lại xuất hiện một người phụ nữ đến quấy rối nhân duyên của cặp tiên đồng ngọc nữ này. Phía sau bài viết đó còn có rất nhiều chữ ký của rất nhiều bạn học, họn họ còn nói việc Thích Uy không chọn An Hinh là một chuyện hoang đường nhất trên thế giới, đồng thời cũng nói trai đẹp không chọn mỹ nữ, mỹ nữ không chọn trai đẹp đã là một vấn đề vô cùng rõ ràng của xã hội hiện đại. Là