Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
cô giữ lại, cô đã đưa cho ai có lẽ cũng sẽ nhớ chứ?" Thấy trong mắt của An Hinh mang theo tia do dự, trong lòng của Tống Lương Thần cũng đã sáng tỏ vài phần :"Là Thích Lôi?"
An Hinh có chút kinh ngạc nhìn Tống Lương Thần, không nghĩ tới nhanh như vậy hắn đã nghĩ ra :"Lương Thần, cô ấy cũng không muốn như vậy đâu, anh cũng biết rồi đó kể từ sau khi Thích Uy đi, mấy năm nay cô ấy cũng đã rất ngoan ngoãn."
"Cô xem tin tức của buổi biểu diễn thì sẽ biết thôi" Khóe mắt của Tống Lương Thần quét qua tờ nhật báo của Thành Phố B, trang đầu đề có viết《 Công chú Piano đã trở lại Thành Phố B, rưng rưng trình diễn kỷ niệm một người đã khuất 》, "Nội dung của tin tức buổi sáng ở trên mạng cũng có tương tự như vậy, trên web Microblogging, cùng diễn đàn khắp nơi đều là như vậy, theo tôi được biết 5 năm trước, cô ở đây công chúng cũng chưa từng có nhắc qua một chữ, tại sao ngày hôm qua lại nói nhiều như vậy?"
An Hinh không thể tin nhìn hắn :"Hai ngày trước chúng tôi cùng nhau ăn cơm, khi tôi đưa vé mời cho cô ấy có nhắc đến chuyện của Thích Uy, cô ấy nói anh ấy rất thích bản nhạc này. . . . . ."
"Tôi đoán quả không sai, là cô ấy nói hy vọng cô ở đây biểu diễn sẽ đánh bài mà Thích Uy thích nhất chứ gì?" Thần sắc của An Hinh liền biến, không nói nên lời.
"Từ chuyện gửi vé mời, ăn cơm thuyết phục cô đàn bài mà Thích Uy thích cho đến chuyện đăng tin lên mặt báo trên truyền thông và cả Internet, toàn bộ chuỗi sự kiện kia được tính toán một cách chu toàn như thế. Cho dù hôm qua Tiểu Ngư không đi xem biểu diễn đi chăng nữa, thì hôm sau cũng sẽ thấy được tin tức này, cô cho rằng cô ấy là vô tình sao?"
"Tôi. . . . . ."
Tống Lương Thần nhìn An Hinh không nói gì thêm nữa, quan biết hắn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên An Hinh cảm thấy khí thế của Tống Lương Thần cũng có lúc sẽ đáng sợ như vậy.
"Lương Thần! Cậu sẽ làm gì?" An Hinh trông thấy Tống Lương Thần xoay người rời đi, liền vội vàng kéo tay hắn lại. Tống Lương Thần quay đầu lại nói :"Cô yên tâm, tôi sẽ không gây khó dễ cho cô ấy đâu. Nhưng Hứa Tử Ngư là sinh mệnh của tôi, ai dám tổn thương đến cô ấy tôi đương nhiên sẽ phải ra tay dạy dỗ thôi. Nếu không thì ai cũng tùy tiện chạy đến bắt nạt vợ của tôi, thì một người đàn ông như tôi đây còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa?"
An Hinh liên tục do dự, cuối cùng cũng buông tay của hắn ra. Tống Lương Thần thở dài nói :"An Hinh, cám ơn cô đã đến đây, tôi biết khi cô nói rõ chuyện này, đối với cô cũng không dễ dàng gì."
"Không sao, tôi cũng muốn đến đây thăm Hứa Tử Ngư một chút." An Hinh cắn môi, nhìn Tống Lương Thần :"Ngày Tốt, cậu cũng nên nể mặt của Thích Uy. . . . . ."
"Chuyện này tôi tự biết có chừng mực."
"Ừh, vậy tôi muốn đi xem cô ấy một chút."
"Chuyện này, vậy phiền cô thay tôi trông chừng cho cô ấy một lúc, tôi đi ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay." An Hinh gật đầu một cái, Tống Lương Thần đi khỏi.
Khi Tống Lương Thần trở lại thì An Hinh đã rời khỏi rồi. Cô bạn Tiểu Bạch đang nằm ở bên cạnh giường đang nói chuyện với Hứa Tử Ngư, Hứa Tử Ngư một bên cười một bên cầm quả đào trên bàn lên ăn.
Vừa rồi lúc ở cửa ra vào, bác sĩ nói với Tống Lương Thần là huyết áp của Tiểu Ngư đã hạ xuống rồi, cũng không cần phải để máy theo dõi nhịp tim nữa, Tống Lương Thần thấy tinh thần của Hứa Tử Ngư đã dần tốt lên, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
"Tống Tổng. . . . . ." Tiểu Bạch thấy Tống Lương Thần đi vào phòng bệnh, theo bản năng đứng nghiêm chỉnh đốn ngay ngắn lại, khiến Hứa Tử Ngư buồn cười gần chết. Thấy Hứa Tử Ngư vui vẻ Tống Lương Thần cũng vui vẻ theo, vội vàng gọi Tiểu Bạch ngồi xuống.
"Lương Thần" Hứa Tử Ngư kêu hắn ngồi xuống bên cạnh, kéo lấy tay của hắn nói :"Em đang nói chuyện với Tiểu Bạch, nếu nhà chúng ta có con trai, nhà cô ấy có con gái thì hai nhà sẽ kết làm thông gia."
"Hả? Vậy nếu như nhà chúng ta sinh con gái thì làm sao đây?"
Trên thế giới này không có bức tường nào mà gió không lọt qua được, Thành Phố B lớn như vậy, tin tức về chuyện người vợ yêu dấu của Tống Lương Thần nằm viện nhanh chóng được lan ra, mấy hôm nay người đến thăm hỏi càng ngày càng nhiều. Tống Lương Thần lo lắng Hứa Tử Ngư không được nghỉ ngơi tốt, cho nên đặc biệt phái người đứng canh giữ ở tầng chót của bệnh viện khu phòng bệnh VIP, ngăn những người không có liên quan lại ở bên ngoài.
Thiết bị của phòng bệnh VIP rất hoàn thiện, bác sĩ dặn dò Hứa Tử Ngư không nên tùy ý đi ra ngoài, cô cũng rất mừng với đề nghị này, cộng với phòng bệnh này được cách âm rất tốt, cho nên cô đối với tình hình ở bên ngoài cũng không hay biết gì. Thứ bảy Tiểu Bạch đến thăm cô vừa vào đến đã nói ngay :"Ah, má ơi chèn ép tôi đến sắp chết rồi đây, sao bệnh viện này giống như cái chợ gần nhà mình vậy."
"Thiệt hay giả vậy, ở đâu thế?"
"Thật đó chị Ngư, ở khúc đầu hành lang đi lên, rất là nhiều người đó."
Nhất thời Hứa Tử Ngư vô cùng kích động, vội vàng hỏa tốc kéo Tiểu Bạch chạy ra ngoài cửa xem, một đám fan hâm mộ mặc vest đứng ở