Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

uộc xong sẽ làm cô bị bỏng. Sáng sớm ngày sinh nhật cô, anh cầm mấy quả trứng tới bên giường, sau đó lăn một lượt trên khuôn mặt vẫn còn chìm trong giấc ngủ của cô, cứ lăn một vòng thì lại hôn một cái, đến khi cô tỉnh hẳn và gạt tay anh ra mới thôi.
Năm nào cũng vậy.
Còn với Trịnh Hy Tắc, cô chưa bao giờ nói cho anh biết rằng sinh nhật cần phải có phong tục ấy. Nhà giàu nên dù có phong tục gì cũng phải làm trước đám đông, còn phong tục quê mùa ấy chắc chắn anh sẽ không làm, và cô cũng cảm thấy không cần thiết phải nói ra.
Vì thế, Lương Duyệt cầm trứng, đứng trước cửa sổ nhà mình, chậm rãi lăn từ bàn chân lên đến đùi, sau đó, khi quay sang lăn đến cánh tay, cô mới phát hiện ra Chung Lỗi đang đứng bất động ở cửa sổ nhà đối diện, nhìn cô tự mình lăn trứng.
Bàn tay đang lăn trứng của cô dừng lại. Cô đã không biết rằng, khoảng cách cửa sổ hai nhà rất gần nhau tới mức dường như cô có thể cảm nhận thấy cả hơi thở của anh.
Buổi sáng, mới tỉnh dậy, thế mà anh đã mặc áo sơ mi, tay xắn lên, dưới ống của chiếc quần may rất vừa vặn là đôi dép lê cô mua. Như thế tất cả vẫn y nguyên, anh chưa từng đi Mỹ, cô cũng chưa từng kết hôn, giữa anh và cô chỉ là khoảng cách của một hàng lan can, anh khẽ nói: "Hôn anh đi".
Cô đứng ở đó, giống như mỗi lần gặp nhau trong giấc mộng. Quầng mắt nhức đến mức không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, nhưng vẫn không dám khóc. Những giấc mộng bị đánh thức bởi những giọt nước mắt của cô đã quá nhiều, lần nào tỉnh dậy, cô cũng thấy luyến tiếc và hối hận.
Lần này, cô không muốn luyến tiếc và hối hận nữa, lại càng không muốn mất đi những gì đang có trước mắt.
Chẳng còn gì nữa, nhưng ít nhất thì cô cũng vẫn còn cơ hội để quay đầu lại.
Anh từ từ khom người xuống, nói vọng qua từ một khoảng cách không xa lắm: "Về nhà đi!".
Cô nắm chặt qủa trứng gà trong tay, mỗi lúc một chặt hơn, sau cùng thì một tiếng "tách" vang lên, quả trứng đã bị vỡ.
Chung Lỗi đã nhìn cô như vậy, trong đáy mắt anh chúa đầy nỗi khát vọng. Đó là niềm vui sau bao nhiêu năm cuối cùng đã đợi được cô quay trở về, mặc dù cô đã qua cái tuổi "nhi lập", còn anh thì cũng xấp xỉ ba mươi. Quay đi quay lại, có ai dám nói đó không phải là một mối nhân duyên tốt đẹp?
Một người đã từng yêu người khác bằng cả trái tim thì dù có mất đi bốn năm cũng vẫn cứ yêu, họ vẫn còn có cả năm mươi năm nữa để mà yêu nhau cơ mà, bốn năm ấy so với cả cuộc đời thì chẳng thấm tháp gì, có lẽ cũng chẳng cần tính toán.
Anh cũng đã nghĩ rằng, có thể anh sẽ không còn gắp lại cô nữa. Cô gái đã cùng anh đi qua những năm tháng gian khổ, khó khăn ấy đã không cò đây nữa, nhưng rồi anh vẫn tiếp nhận sự điều động của công ty. Suy ngẫm kỹ càng mới thấy, nguyên nhân của sự việc ấy cũng lại chính là vì muốn được ở gần cô thêm một chút, chỉ một chút thôi cũng đã tốt rồi.
Bởi vì, ở nên có cô, bầu không khí cũng trở nên dễ thở hơn.
Mặc dù cô đã thay đổi, đôi mắt biết cười đã được giấu dưới vẻ ngoài nghiêm nghị, nhưng anh vẫn không có cách nào thoát ra khỏi ký ức, không có cách nào quên đi được. Anh yêu cô, trước sau luôn như vậy, và chưa bao giờ từ bỏ.
Người con gái khiến anh đắm say chỉ có thể là người đã từng ôm anh cười và ôm anh khóc.
Suốt đời.
Cuối cùng, cô cầm mấy quả trứng đi sang nhà anh. Nhìn những đồ đạc vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, cô cảm thấy sắp không kìm nén được nữa, bèn véo thật mạnh vào tay mình.
Bên cạnh bộ sa lông sang trọng là một bể cá nho nhỏ, trong bể là hai chú cá bé tí xíu có vẻ tầm thường. Lương Duyệt không thích ăn cá, vì thế không hề có tình cảm gì với những chú cá quẫy đuôi bơi tung tăng trong nước. Còn Chung Lỗi thì ngược lại, anh rất thích cá, vì thế cô đành nuôi chúng, loài cá vàng hai tệ rưỡi ấy rất dễ nuôi, chỉ cần ném cho chúng một chút thức anh là chúng vui vẻ quẫy đuôi cả ngày.
Trong phòng khách còn có một chậu gốm màu đen, bên trong là mấy khóm hoa, loại hoa mà các cô gái nông thôn miền Bắc thường dùng để nhuộm móng tay, chúng có màu tím hồng và những cái rễ mập mạp.
Đó là ba hạt giống từ một vườn hoa mà Lương Duyệt đã lén lấy trộm trên đường đi làm về rồi đem gieo. Chẳng cần phải xới đất, ba tháng sau cây đã nở đầy hoa, khiến cô vui mừng rối rít.
Lúc ấy, anh và cô đều là những người rất thích thú đối với những thứ giá rẻ. Cho dù cuộc sống có khó khăn thiếu thốn, họ cũng vẫn tràn đầy niềm vui. Lần đầu tiên hoa nở, lần đầu tiên chú cá nhỏ biết quanh quẩn bên ngón tay người cho ăn, anh và cô đều mỉm cười, nhìn nhau với ánh mắt ấm áp và tình cảm chứa chan, rồi anh khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ như cánh bướm lướt qua.
Trước mắt chỉ toàn thấy quá khứ hiện về mà chẳng thấy tương lai ở đâu. Cô cứ đứng như thế giữa nhà, những quả trứng bị bóp nát trên tay khiến lòng cô không khỏi xót xa.
Anh đón lấy mấy quả trứng, lặng lẽ đặt trong lòng bàn tay, rồi bắt đầu lăn từ đỉnh đầu cô, từng lượt, từng lượt một. Khi lăn đến mắt cô, anh nhìn thấy những dòng nước mắt chứa chan trên đó, anh lặng lẽ hôn lên đôi mắt ấy, sau đó lại tiếp tục lăn xuống phía dưới. Đôi môi cô


Ring ring