Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1908 lượt.

run run, cô định nói điều gì đó, khi quả trứng lăn qua môi cô, anh lại hôn lên đó.
Khi rời khỏi đôi môi đang run rẩy ấy, anh mới cúi đầu xuống, khẽ cười: "Ngốc ạ, chào mừng em về nhà".
Trái tim cô rất đau, và cũng vô cùng khó chịu. Cô để mặc cho anh tiếp tục lăn trứng một cách rất thành tâm, và lặng lẽ nhìn anh được ánh nắng buổi sáng bao bọc lấy. Giống như một giấc mộng.
Trứng lăn đến bắp chân rồi lại đến bàn chân, anh phải khom người, quỳ xuống bên cạnh cô.
Đôi bàn tay rộng cuối cùng cũng nắm chặt lấy bàn chân của cô và để yên như vậy.
Lương Duyệt nhìn xuống, một lần nữa nước mắt lại tuôn trào. Bởi vì, cô nhớ đến lời hứa trong lá thư ấy của anh.
Hãy chờ anh một năm, một năm nữa, anh sẽ đi đôi giày thuỷ tinh vào chân em.
Năm năm sau, cô đã đi đôi giày thuỷ tinh của người khác.
Mọi chuyện trên thế gian thật khó lường. Tất cả mọi thứ đều đã đổi thay.
Một giọt lệ rơi trên mái tóc anh, rồi từ từ thấm sâu vào đó, anh từ từ ngẩng đầu lên.
Động tác ấy rất chậm. Ánh mắt anh đăm đăm nhìn cô như ánh mắt của những nhân vật chính trong các bộ phim tình cảm, biết bao yêu thương chứa đựng trong cái nhìn câm lặng ấy. Anh nói: "Ngốc, lăn trứng xong rồi, bên cạnh gối của em có quà đấy!"
Một lần nữa, cô lại ngây người ra. Anh kéo tay cô, rồi bước đi lên gác, từng bước, từng bước một.
Căn phòng này được bài trí giống hệt như phòng ngủ của Lương Duyệt, bên chiếc gối trên chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ là một chiếc hộp màu đỏ.
Bước chân của hai người rất chậm, khi anh cầm chiếc hộp lên, Lương Duyệt đứng lại ở phía sau lưng anh. Chiếc hộp quả là rất đẹp, cô nhắm mắt lại, cả người bỗng run lên.
"Anh còn nhớ, em đã nói rằng, em không thích chiếc nhẫn anh mua trong lần sinh nhật năm ấy. Năm nay anh lại mua một chiếc khác, không biết em có thích chiếc này không?", anh hỏi.
Đôi mắt nhắm nghiền của cô chứa đầy nước mắt.
Thứ mà cô đã mong mỏi suốt bao nhiêu năm, cuối cùng đã ở trước mắt, nhưng cô không còn đủ sức lực để mở mắt ra nữa.
Ngày ấy cô đã từng đòi anh một chiếc nhẫn ba ca ra, nhưng anh đã đáp trả lại cô bằng một nụ hôn.
Còn bây giờ, khi cô muốn một nụ hôn thật sâu, anh lại đem đến cho cô một chiếc nhẫn kim cương đắt giá.






Tình Yêu Không Nơi Trốn Chạy
Buổi trưa, Chung Lỗi ngồi ở ghế sa lông, Lương Duyệt gối đầu vào lòng anh, anh lùa tay khẽ vuốt mái tóc cô. Cả hai dường như đều quên đi thời gian đang trôi qua.
Nếu có sự bù đắp nào đáng để quý trọng thì có lẽ chính là giây phút này. Gặp lại sau bao nhiêu năm, giữa hai người vẫn là sự thân thiết như ngày nào.
Người con gái có nụ cười rất ngọt ngào này, và cả tình yêu đích thực đang tồn tại trước mắt anh, tất cả, tất cả chưa từng thay đổi.
Anh hỏi : “Em có nhớ anh không?”
Lời an ủi đó đã phát huy tác dụng, cô dần dần lấy lại bình tĩnh, ngước đôi mắt đầy vẻ hạnh phúc quan sát anh đang chăm chú nhìn mình với ánh mắt rất trìu mến, đắm say.
Như thế này cũng đủ để gọi là ngọc quý lại về với người quân tử.
Thế nên, buổi tối sinh nhật hôm nay càng đáng để chúc mừng.
Nhân lúc Chung Lỗi không để ý, Lương Duyệt lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới ra, cho vào trong túi. Chiếc vòng giản dị lúc này so với chiếc nhẫn kim cương đúng là kém hơn hẳn. Cô do dự một lát, rồi đưa tay vào thật sâu, tìm một chỗ phù hợp nhất, cẩn thận cất nó đi.
Dù sao thì cô cũng phải trả lại nhẫn cho anh.
Chiếc nhẫn kim cương ở ngón giữa đúng là rất chói mắt, chỉ có điều nó đã bị đeo nhầm chỗ. Chung Lỗi vẫn không chú ý tới hành động của cô, vì thế tất nhiên cũng không hiểu được sự khác nhau giữa ngón giữa và ngón áp út. Anh tưởng rằng, chỉ cần đeo chiếc nhẫn ấy lên ngón tay là cô sẽ thuộc về anh. Nhưng đâu có biết, một cái là nhẫn đính hôn, còn một cái là lời thề hẹn suốt đời.
Sau năm năm, họ lại cùng nhau nấu cơm rất hạnh phúc. Anh giúp cô thắt tạp dề, còn cô thì giúp anh xắn ống tay áo.
Rửa rau là công việc của anh, còn cô chịu trách nhiệm xào nấu. Lương Duyệt đã học từ thím Trần cách nấu các món có vị ngọt của miền Nam, vì thế những món ăn lần này rất hợp với khẩu vị của Chung Lỗi.
Cô cười, nói: “Ngoan nào, tháo nhẫn cho em đi, em không muốn đeo nó khi xào nấu.”
Anh trề môi ra : “Có gì mà phải tiếc đến thế, nó xấu đi thì mua cái mới.”
Cô trừng mắt lườm anh. “Anh có nhiều tiền lắm phải không? Nếu có thì mua du thuyền cho em đi!”
Anh cười thích chí: “Du thuyền thì thấm tháp gì, em muốn sao trên trời anh cũng lấy xuống được cho em”.
Câu nói đó khiến đôi mắt Lương Duyệt trở nên mơ màng, anh vẫn nhớ tới một ngôi nhà đầy sao, và cô tất nhiên cũng nhớ. Nhớ lại chuyện cũ, cô mỉm cười và không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng trút các loại rau đã thái xong vào nồi. Gia đình hạnh phúc nhất cũng chỉ như thế này mà thôi, người phụ nữ thì đeo tạp dề, xào nấu các món ăn, còn người đàn ông vụng về thì đứng bóc hành tỏi bên cạnh. Nếu có một đứa trẻ tung tăng chạy quanh nữa thì sẽ là một gia đình hoàn hảo.
Khi cô bê các món ăn đã chế b