Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1872 lượt.
n cô ấy cũng đã lặng lẽ ủng hộ, giúp đỡ anh trong rất nhiều việc. Hai người cùng yêu thương nhau là điều quan trọng nhất, còn chuyện ai thắng ai thua chẳng nên nghĩ tới làm gì.
Phía sau Lương Duyệt, Phương Nhược Nhã vẫn đang làm nũng với Hàn Ly, ánh nắng ấp áp chiếu xuống hai người, cảnh tượng ấy trông cứ như trong một giấc mơ.
Gia đình.
Lương Duyệt và người đàn ông bên cạnh cô cũng đang trên đường trở về nhà. Trịnh Hy Tắc thấy Lương Duyệt luôn nở nụ cười với một biểu cảm rất đặc biệt. Mặc dù anh chạm được và người cô, nhưng không thể đi vào trái tim cô.
Không biết rốt cuộc cô đang nghĩ gì?
Anh nhấn phanh gấp, cả hai người đều va vào ghế, anh quay sang nhìn cô đang ngồi suy tư, hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu đây?".
Câu trả lời của Lương Duyệt không chút do dự, cô cúi đầu mỉm cười, đáp: "Đi mua quần áo, bộ áo giáp để mặc khi quay trở lại Trung Thiên và trang bị để dự đám cưới của Vu Đình Đình.
Trang phục của Yến Sa không lấy gì làm đẹp, mà chỉ phù hợp với một số người thích hư vinh, coi giá tiền là sự khẳng định đẳng cấp mà thôi. Lương Duyệt và Trịnh Hy Tắc thường mua sắm ở những cửa hiệu của các hãng nổi tiếng, vì thế họ ít khi đặt chân đến nơi này.
Hôm nay Lương Duyệt khác hẳn với ngày thường, cô kéo tay anh đi từ từng một lên từng ba. mỗi khi thấy bộ nào đẹp lại vẫy anh tới để ướm thử, sau đó lại lắc đầu, đổi bộ khác.
Cách cô nắm tay anh rất giống với một người vợ hiền thục. Nụ cười của cô cũng giống với người đang nhấm nháp niềm hạnh phúc cùng người thân yêu nhất, chỉ thiếu cách nó dịu dàng nữa mà thôi. Cô chỉ chú ý vào việc chọn quần áo, trao đổi với nhân viên bán hàng, gần như không nói lời nào với Trịnh Hy Tắc.
Cảm giác ấy rất không hay.
Đó là một nỗi lo lắng khó nói thành lời.
Sau cùng, tay xách một lô túi to, túi nhỏ, Trịnh Hy Tắc hỏi lại cô một lần nữa vẻ kiên nhẫn: "Thế còn quần áo của em đâu?".
Lương Duyệt quay lại, nhìn anh với một ánh mắt sâu thẳm, nói: "Ở nhà có nhiều quần áo của em rồi, em muốn mua cho anh nhiều nhiều một chút. Trước đây, khi mua quần áo cho anh, em chỉ chọn màu sắc và nói cỡ là được. Hôm nay em đã có cả người mẫu bằng xương bằng thịt đi cùng, đúng là một cơ hội hiếm có, vì vậy em mới mua cho anh nhiều hơn".
Cô đứng sát vào lòng anh, nói một mạch, sau cùng vùi mặt vào trong ngực anh, bờ vai cô khẽ run lên.
Tất cả những ai đi ngang qua thang máy đều không nén được tò mò quay đầu nhìn lại cảnh tượng âu yếm bên nhau của hai người với ánh mắt ngưỡng mộ. Đó là một cảnh tượng đẹp như một bức tranh tao nhã, thể hiện sự ngọt ngào và gắn kết của tình yêu.
Đúng như vậy, gắn kết, không xa rời.
Tình Têu Trăng Tròn Hoa Nở
Đám cưới của Vu Đình Đình rất vui, đồng thời mang lại cho năm cô gái "lưu manh" cơ hội gặp nhau để ôn nghèo, kể khổ.
Từ Phương Nhược Nhã với cái bụng mang bầu, cho tới cô bé Hinh Hinh con của chị Tề đã mang dáng dấp của một cô thiếu nữ, tất cả đều hạ quyết tâm sẽ "chăm sóc" chú rể là giáo sư một phen.
Lương Duyệt đứng đằng sau Vu Đình Đình, vuốt khẽ sợi dây chuyền có gắn kim cương của cô ấy, nói bằng giọng vô cùng cả động: "Thế là cô nhóc của chúng ta cũng đã đi lấy chồng, chả trách chúng ta đều già cả rồi".
Phương Nhược Nhã trề môi. "Mọi người nghe và thấy thế nào? Cứ như là mình lớn hơn mọi người nhiều lắm! Cậu chũng chỉ hơn Đình Đình hai tuổi mà thôi".
"Rốt cuộc cậu làm sao thế? Chẳng giống ngày thường chút nào, liệu có phải Trung Thiên lại xảy ra chuyện gì không?" Phán Phán hỏi.
"Trung Thiên ư? Trung Thiên vẫn rất ổn!" Lương Duyệt vỗ vào vai bạn nói. "Chỉ là mình quá cảm động thôi. Chúng ta là bạn thân đã gần mười năm, hôm nay cô bạn nhỏ của chúng ta đã đi lấy chồng, vì vậy thấy hơi buồn chút thôi."
"Mình đã bảo rồi mà, cái bệnh đa sầu đa cảm của cậu ấy lại sắp tái phát rồi đấy. Chúng ta cứ mặc kệ đi, một lát là ổn thôi." Phương Nhược Nhã kéo mấy người đi còn quay đầu lại, nói với Lương Duyệt bằng một câu đầy ẩn ý: "Để cậu ở lại tâm sự với cô dâu. Nếu nhớ bọn mình thì cứ gọi một câu nhé".
Mọi người kéo nhau đi, mang theo sự ồn ào ra bên ngoài, phòng cô dâu trở nên vắng lặng, yên tĩnh. Lương Duyệt khẽ nói: "Mình nghĩ, mình sẽ không bao giờ quên Tiểu Nhã, Phán Phán, chị Tề, và cả Hinh Hinh nữa".
"Nói gì lạ thế, em chỉ lấy chồng chứ có phải là đi chết đâu, sao chị lại quên mất em?" Vu Đình Đình nói sau khi bị chuyên viên trang điểm kéo đến thử tấm voan trùm đầu, quay trở ra thì thấy Lương Duyệt đang đứng một mình thẫn thờ nhìn ra ngoài khung cửa và lẩm bẩm gì đó.
Do chịu ảnh hưởng của mấy đứa "giặc cái" mà cách nói năng của Vu Đình Đình cũng mỗi ngày một giống họ. Lương Duyệt bất giác mỉm cười nói: "Đúng thế, em chắc chắn cũng hiểu rõ là chị muốn nói gì!".
Vu Đình Đình hỏi: "Chị có chuyện gì muốn giấu mọi người phải không? Hôm nay chị cứ như người trên mây trên gió vậy".
"Chị ấy à? Chị thì có thể giấu dược chuyện gì, chị và anh Trinh Hy Tắc đã bàn nhau rồi, hai ngày nữa sẽ quay lại Trung Thiên. Đến lúc ấy ch