XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

n còn và em cũng còn. Vì thế, hãy hứa với anh, đừng bao giờ đánh mất nó nữa.”
Một yêu cầu đối với thời gian, một khát vọng đối với tình cảm, anh luôn tự khoe rằng giữa hai người không có sự ràng buộc về tình cảm, và cũng đồng ý với cô rằng hai bên chỉ dùng hôn nhân để cải thiện hiện trạng, nhưng Lương Duyệt đã nhìn thấy trong mắt anh vẻ nghiêm túc mà cô chưa thấy bao giờ .
Rút cục là anh muốn nói điều gì?
Lương Duyệt nghe mà không hiểu.
Nhưng không khí ấm áp trước mắt khiến cô thấy tim mình đập thình thịch. Thực ra, ngay từ hôm đeo chiếc nhẫn đó vào tay cô đã biết rằng không thể nào quay trở lại được nữa, vì thế nhắc lại một lần nữa chỉ khiến nỗi đau trong lòng cô khoét sâu thêm mà thôi.
Dĩ vãng như dòng nước chảy cũng cần phải được quên đi, tuy rất khó khăn, nhưng dù sao cũng vẫn phải cố gắng.
“Em biết, chiếc nhẫn cưới ít nhất cũng phải đeo trong 50 năm, em… lần sau em sẽ chú ý. Em cam đoan sẽ không đánh mất nữa, nếu anh đánh mất trước thì em sẽ không chịu mua bù cho anh đâu.” Cô nói bằng thái độ rất dứt khoát.
Tuy giọng nói của cô thiếu vẻ mềm mại tình cảm, cô là người không biét nói những lời ngọt ngào, nhưng anh vẫn cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, “Em yên tâm, dù anh có đánh mất mình thì anh cũng sẽ không đánh mất nó đâu.”
Rất ít khi Trịnh Hy Tắc có vẻ dịu dàng như nước như lúc này, vì thế cô không khỏi cảm thấy lo ngại trước sự thay đổi đột ngột ấy của anh. Hôm nay anh ấy sao thế nhỉ? Sao lại trở nên lạ lùng như vậy?
Môi anh từ từ lướt xuống, Lương Duyệt không dám cử động mạnh.
Cảnh tượng Hàn Ly và Phương Nhược Nhã hôn nhau lúc sáng lại hiện lên trước mắt cô, vì thế khi bàn tay anh siết mỗi lúc một chặt, mặt cô đỏ bừng lên. Nụ hôn gấp gáp và bất ngờ của anh khiến cô không sao thở được, cô đưa tay định đẩy ngực anh ra, nhưng càng cố thì anh lại càng ghì chặt hơn, cố tránh nhiều lần nhưng không được, hơi thở của cô mỗi lúc một nặng nề, khó khăn.
Trịnh Hy Tắc áp mũi vào bên tai cô, “Chúng ta không cần phải vội, thời gian vẫn còn đủ.”
Lương Duỵêt cảnh giác khi cảm thấy bàn tay anh ôm phía sau lưng đang dần trượt xuống phía dưới, để tạo vẻ đẹp khi mặc bộ dạ hội cô đã không mặc áo lót ngực, nhưng anh… Hơi thở nóng hổi phả lên cổ cô, anh khẽ cắn lên đó, những động tác tiếp theo chứng tỏ anh đang dần mất đi sự tỉnh táo. Cô khẽ hỏi: “Vậy, lái xe…”
“Không sao, cậu ta không lên đây đâu.” Giọng anh bắt đầu trở nên khàn đặc.
Thế là công việc lựa chọn rất khó khăn cho chiếc áo sơ mi và bộ com lê đi cùng lại phải tiến hành thêm một lần nữa, còn Lương Duyệt cũng đã thôi giẫy giụa và bỗng nhiên bị chiếc nhẫn trên tay kéo trở về với câu chuyện chiếc nhẫn lúc trước.
Tối hôm qua, cô không đeo găng tay vào nhà vệ sinh, vì thế cũng không có khả năng để chiếc nhẫn ở trong đó, vậy thì, vì sao anh ấy lại nói dối?






Tình Yêu Trong Mâu Thuẫn
Khi hai người sửa soạn xong, thì chỉ còn hai mươi phút là tới giờ bắt đầu vào bữa tiệc. Đây là lần đầu tiên họ đến muộn vì phu nhân tổng giám đốc không có bộ trang phục phù hợp.
Bộ lễ phục màu đen đó đã trở nên nhàu nhĩ, khi ngồi dậy anh đã ném nó sang một bên và bảo cô tìm bộ khác. Nhưng rồi anh lại tỏ ý không vừa lòng trước tất cả những bộ mà cô đã tìm. Chẳng còn cách nào khác, cô đành theo anh đi mua một bộ khác.
Nhìn thấy họ bước ra, lái xe vội cho xe chuyển bánh, Trịnh Hy Tắc sai anh ta lái xe đưa họ đi mua quần áo cho cô trước và không cần biết đến phản ứng của lái xe, nói xong anh ngồi dựa vào ghế nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Trong xe rất im ắng, ngay cả tiếng thở của lái xe cũng nghe thấy rất rõ. Càng như vậy thì Lương Duyệt lại càng cảm thấy căng thẳng, cô có cảm giác như người lái xe dã biết hết mọi chuyện, vì vậy mà trong lòng cô rất buồn bực.
Xe chạy vào đường vành đai hai, xuống khỏi cầu còn phải lượn thêm bảy, tám đường cua. Khi xe dừng lại trước của hiệu, đến cả tiếng phanh xe dường như cũng không nghe thấy.
Lái xe một lần nữa cho xe đến gần. Từ cửa hàng quần áo cho tới khi lên xe, tay anh luôn giữ chặt lấy tay cô. Mặc dù hôm nay là ngày giả vờ ân ái trong năm theo quy ước, nhưng toàn bộ vẻ thể hiện của anh hôm nay quả thực có gì đó rất khác thường.
Như đã ngửi thấy mùi vị trong âm mưu của anh, cô nghiêng mặt suy nghĩ, còn anh thì hỏi với vẻ nửa cười nửa không: “Sao lại ngây người ra thế? Rút cục là có chuyện gì vậy?”
“Em cũng đang định hỏi anh, Trung Thiên có chuyện gì à?” Cô cũng lập tức hỏi lại.
Anh đặt tay cô lên đùi mình, nói: “Thưa bà Trịnh, xin đừng có mang theo cái bệnh của nghề luật sư về nhà, hôm nay chỉ cần em hoàn thành tốt vai trò của bà Trịnh là được rồi. Phụ nữ mà thông minh quá sẽ làm đàn ông sợ đấy.”
Không muốn tranh cãi lại với câu đùa của anh, cô quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa xe, từng toà từng toà nhà cao chót vót thay nhau chạy dần về phía sau, những chiếc xe qua lại trên đường cũng lần lượt bật đèn sáng, nối đuôi nhau như một con rồng. Thời gian không còn sớm nữa, ngay cả bầu trời cũng trở nên tối đen nặng nề t