Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
ừ lúc nào, có lẽ còn nặng nề hơn cả ban ngày, và cả tâm trạng của hai vợ chồng nữa!
Luôn có những lời muốn nói ra, nhưng rồi lại chẳng muốn nói.
Anh lặng lẽ quan sát rất kỹ cô với khuôn mặt trầm ngâm như mặt nước, sau đó thở dài rồi nói, “Trung Thiên không sao cả, mà là bộ lễ phục của em mặc lúc nãy ở nhà có vấn đề.”
Luồng suy nghĩ tập trung thay đổi, cô nghiêng mặt hỏi: “Bộ đồ ấy cũng là do anh mua. Có vấn đề gì?”
Anh nhún vai, đáp: “Đúng thế, nhưng anh quên là không nên mua kiểu hở lưng như thế.” Nói xong, anh cúi xuống khẽ thì thầm vào tai cô: “Hôm nay là bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập, có rất nhiều khách khứa, anh không muốn em mặc nó, sau này em chỉ được mặc nó ở nhà cho anh nhìn mà thôi.”
Có nên coi những lời này của anh là những câu ngọt ngào, đường mật không? Cô không biết. Cho dù cô chuyên tâm vào việc suy nghĩ về những lời nói khác thường của Trịnh Hy Tắc thì cũng phải suy nghĩ tới một điều khiến cho sức chiến đấu trong cô tăng gấp bội phần, đó là những người thân trong gia định họ Trịnh.
“Vụ kiện lần trước chỗ các thím đã làm rất tốt, nghe nói đây và vụ án kinh tế được thay đổi phán quyết bởi toà án cấp cao chưa từng có từ trước đến nay. Chỉ mấy người chỗ thím mà làm được như vậy, quả là không khỏi khiến người ta phải kính nể.”
Trịnh Minh Tắc lúc nào cũng com lê cà vạt đĩnh đạc. Anh ta là em họ của Trịnh Hy Tắc, hiện là uỷ viên thường trực của Hội đồng Quản trị, đồng thời cũng là Tổng giám đốc của Trung Thiên. Nho nhã, có tài ăn nói, tất nhiên đây chỉ là những ấn tượng đầu tiên khi mới gặp lần đầu.
Lương Duyệt cầm chén rượu rồi mỉm cười bằng một nụ cười chuyên nghiệp nhất, nói: “Em thì lại thấy rằng lần trước anh đã mua được mảnh đất ấy với giá 300 triệu đồng mới là việc đáng kể. Chỉ có điều không biết những người bị buộc phải di dời có tiền để mời luật sư không? Khi nào đó có lẽ phải nhờ đến anh giới thiệu cho, vì văn phòng của chúng em chỉ là tép diu, nên dù chỉ là những tranh chấp kinh tế như vậy cũng sẽ nhận thụ lý, nếu không e rằng chẳng kiếm đâu ra cơm!”
Trịnh Minh Tắc 52 tuổi với mái đầu đã hoa râm, không để ý đến những lời châm biếm ngầm trong lời nói của cô, cười và đáp rằng: “Đó làvì cháu của thím không hiểu việc, nên gặp một chút chuyện nhỏ thôi, tôi đã bảo nó tới để thảo luận với phía đối phương về chuyện bồi thường. Suy cho cùng thì đó chỉ là chuyện nhỏ nên cũng không cần đến sự giúp đỡ của các thím. Nhưng về chuyện cụ thể trong bản hợp đồng mua đất của Trung Thiên năm nay thì chú thím cũng phải nên cân nhắc cho kỹ, có một số vấn đề anh không tiện nói, nhưng ngẫm nghĩ thì thấy Hy Tắc dù thế nào thì cũng nên tin tưởng thím nhiều hơn.” Những lời vòng vo và cách nói úp úp mở mở của ông ta khiến Lương Duyệt cảm thấy có gì đó không ổn. Ý tứ của ông ta rõ ràng là không phải muốn người ta xem xét kỹ lại bản hợp đồng ấy mà là những vấn đề khác có ảnh hưởng đến Trịnh Hy Tắc, đó mới là nguyên nhân khiến ông ta cười đắc chí như vậy.
“ Nhất định rồi, hợp đồng của Trung Thiên em sẽ xem xét kỹ rồi mới chữa bởi đó là chuyện làm ăn của nhà họ Trịnh. Em nghĩ nếu có bất cứ vấn đề gì thì em sẽ lập tức nói cho Hy Tắc, vì vậy anh không cần phải lo về chuyện này. Hơn nữa gần đây em nghe thím Đường nói sức khoẻ của chị không được tốt, nói rằng vì sống ở Hào Cảnh Uyển nên bệnh cũ của hai mẹ con lại tái phát. Suy cho cùng thì đây là chuyện trong gia đình nhà họ Trịnh chúng ta, mình biết là được rồi chứ đừng nên mang ra toà án, đơn kiện lần trước em cũng đã nhờ người dẹp đi rồi nhưng nếu người phụ nữ ấy lại về quê gửi đơn kiện thì e rằng chúng ta chẳng làm được gì nữa đâu, anh thấy có đúng không?” Lương Duyệt lạnh lùng nói, mặt không nhìn thẳng vào ánh mắt đang cố tránh của ông ta.
Đúng là nực cười, lại dám dùng những chuyện ấy để mà uy hiếp mình. Ông ta cũng đã không hề nghĩ đến biết bao điều xấu xa đằng sau mình, mình toàn làm ra điều tội lỗi thế mà lại cứ đi bới móc chuyện của người khác, thật là vừa vô liêm sỉ lại vừa thiếu đạo đức.
Trịnh Minh Tắc quả là một tay cáo già, sau nụ cười miễn cưỡng ông ta lập tức lấy lại vẻ độ lượng, nói: “Thím quả xứng danh là nội tướng hiền tài giúp cho Trịnh Hy Tắc giành lại quyền quản lý, những lời nói của thím nghe mà thấy rất dễ chịu. Thím yên tâm đi, nhất định anh sẽ giải quyết ổn thoả chuyện này, còn thím cũng nên chú ý chuyện của gia đình nhà mình hơn nữa đi, có một số chuyện chờ cho đến khi rõ ràng hơn thì e rằng rắc rối cũng đã đến nơi rồi đấy.”
Hai người chạm cốc với nhau và uống cạn với những tâm trạng khác nhau, sau đó Lương Duyệt mới lịch sự cáo lui.
Càng nghĩ Lương Duyệt càng cảm thấy không ổn, cô cứ có cảm giác có một chuyện gì đó không hay đang đến.
Cô vội vàng hỏi thăm người phụ trách xem Trịnh Hy Tắc ở đâu, dù chuyện này là thật hay giả thì cũng cần phải dừng ngay việc mua lô đất ấy.
Người phụ trách cũng không nhìn thấy Chủ tịch Hội đồng Quản trị đi đâu nên bảo Lương Duyệt cứ đứng chờ ở đó còn anh ta thì đi tìm. Một lát sau, anh ta quay về nói với cô: Chủ tịch Hội đồng quản trị Trịnh đang bàn bạc với bên đố