Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

ào cổ, lúc đó cô mới ý thức được về một ham muốn đang ùa đến. Cô chỉ còn biết giương mắt nhìn con người tưởng đã ngủ say ấy mỉm cười, rồi nói bằng một giọng khàn khàn : “Anh thích em mặc chiếc áo sơ mi này của anh.”
Động tác tiếp theo ngay đó là đôi môi anh áp xuống và bắt đầu hôn.
Trịnh Hy Tắc khác với Chung Lỗi. Mặc dù lúc đó Chung Lỗi vẫn còn ít tuổi, nhưng những lúc ái ân, phần nhiều anh tỏ ra rất đỗi dịu dàng, giữa những lời trêu đùa xen kẽ, hơi thở của anh dồn dập. Là người tinh tế, trong những giây phút quan trọng nhất bao giờ anh cũng hỏi xem cảm gíac của cô lúc đó thế nào. Còn Trịnh Hy Tắc lại thích theo kiểu tấn công. Là người luôn có ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ, anh không cho phép người phụ nữ có bất cứ sự phản kháng nào, vì vậy anh có vẻ thích nắm lấy cổ tay cô, rồi dùng lưỡi và bàn tay lướt trên khắp cơ thể cô.
Đã ở cái tuổi hơn ba mươi rồi, những vận động có lợi cho sức khoẻ và tình cảm chẳng nên kháng cự lại nhiều làm gì. Lương Duyệt tự ru ngủ mình, phụ nữ cũng có nhu cầu sinh lý,chỉ khi thực sự thoát ly khỏi tình cảm thì mới là có quyền làm chủ đối với cơ thể mình. Nhưng, cứ mỗi lầm sắp chìm đắm, cô lại cố chống chọi để rồi ở trong trạng thái giữa đê mê và sự tỉnh táo. Kỹ thuật của Trịnh Hy Tắc thực sự không tồi, và đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến sự chống cự của cô trở nên yếu ớt, nhưng, hôm nay…
“Nào, hãy tập trung vào đi…” anh dùng tay đỡ người, nói với vẻ rất nghiêm túc.`
Lương Duyệt nhắm mắt lại, trong lòng rối ren, mỉm cười một cách yếu ớt thay cho câu trả lời. Thái độ của cô khiến Trịnh Hy Tắc rất không vui, anh giữ chặt thắt ngang lưng cô để nó cùng hưởng ứng với động tác của mình. Né ttránh không thành, Lương Duyệt chỉ còn biết phó mặc theo bản năng và ngửa người về phía sau.
Anh mỉm cười, buông cổ tay cô, đưa bàn tay có những ngón dài vuốt ve khuôn mặt cô, “Thì ra, cơ thể em thật thà hơn con người em.”
Những lời nói giữa vợ chồng cũng tác động đến thần kinh rất nhạy cảm của Lương Duyệt, cô bỗng cảm thấy lòng lạnh hẳn đi, cô định đẩy tay anh ra, nhưng cái đẩy ấy lại quá nhẹ, bàn tay đầy sức mạnh của anh vẫn đang dừng lại ở bên má cô.
Hơi thở của anh vẫn rất nặng nề, còn tiếng động vẫn rất bình thản. Tiếng hổn hển cố nén chứng minh cho sức mạnh ý chí của con người đầy lòng kiêu hãnh, vì thế anh hoàn toàn có lý do để cười nhạo Lương Duyệt. Quần áo xộc xệch, cái vẻ ngoài tưởng chừng cứng cỏi của cô sớm đã bị dồn lại và kéo xuống thành một đống. Anh cần một sự trao đổi, vì vậy, anh cắn vào ngón tay đeo nhẫn ở bàn tay trái của cô, áp đầu vào mặt cô, ánh sáng của kim loại loé lên, anh nói bằng giọng rất vui vẻ: “Hôm nay, biểu hiện của em rất tốt. Đây là phần thưởng em xứng đáng được nhận.”
Anh ghé sát tai cô nói bằng giọng rất đỗi dịu dàng, hơi thở từ miệng anh phả ra nóng ấm khiến cô thấy buồn buồn bên tai. Anh nói: “Nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay em, anh bỗng nhiên không muốn chấp nhận rằng mình thua. Cho dù tương lai ra sao thì hôm nay anh cũng muốn mình cố gắng một lần.”
“Anh nói xem.”
Chiếc giường quen thuộc và người chồng quen thuộc, tấm chăn đắp trên người nữa cũng là chiếc chăn mà cô thích nhất, nhưng sao cô cảm thấy lạ lẫm đến vô cùng. Chính giờ phút đấy cô bỗng nhiên muốn được hiểu về chính mình và cả những người luôn bao bọc xung quanh mình trong nhiều năm qua.
Có thể cô đã bỏ lỡ điều gì đó.






Chuyện Năm 2004 ( Phần 1)
Ngày Chung Lỗi ra nước ngoài, anh đã kiên quyết không chịu để cho Lương Duyệt đi tiễn, hai người cứ giằng co nhau mãi khiến bữa sáng bị kéo dài, rồi sau đó cả hai ngồi lặng lẽ ăn, chẳng ai chịu từ bỏ. Sau khi húp nốt ngụm cháo cuối cùng, Chung Lỗi đứng dậy thu dọn bát đũa, Lương Duyệt ngăn anh lại và nói : “Cứ để đó đi, khi về em sẽ rửa.”
Nhưng anh vẫn không dừng tay mà vẫn chậm rãi thu dọn mấy chiếc đũa còn lại và chỉ một loáng sau đã thu dọn sạch sẽ mọi thứ trên bàn, sau đó anh mới đáp: “Em không thích rửa bát cứ để anh rửa!”
Yêu chiều quá mức là điều rất nguy hại, suýt nữa thì Lương Duyệt đã bật khóc vì những lời này của anh và nói rằng thực ra cô không muốn để cho anh đi.
Trong hai năm không có anh ở bên cạnh chắc chắn sẽ rất khó khăn. Trong những năm cô sống ở Bắc Kinh, may mà có anh ở bên cạnh nên những ngày tháng cay đắng gian khổ cũng trở nên ngọt ngào, và nó đã giúp cô tiếp tục sống. Nếu anh đi rồi, cô sợ mình sẽ không thể nào sống theo quỹ đạo như trước nữa.
“Anh không đi nữa, được không? Anh không muốn xa em.”Anh không thay đổi tư thế, hai tay vẫn ôm chặt lấy ngang lưng Lương Duyệt. Lương Duyệt bỗng thấy lòng quặn đau, cười và nói : “ Anh đúng là đồ vô dụng, chỉ có 2 năm mà cũng không thể thiếu phụ nữ được hay sao?”
Sau đó là một sự im lặng.
Lương Duyệt gắng sức kéo chiếc khoá lại, rồi xách chiếc hòm hành lý lên. Những thứ đựng trong hòm hành lý ấy là tất cả những gì mà Lương Duyệt đã phải dành cả một tuần lễ để chuẩn bị rất kỹ càng. Để làm được việc này, cô đã phải tham khảo ý kiến bạn bè và cả bạn của bạ


pacman, rainbows, and roller s