Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
i đàn ông kia mở cửa và bước vào trong nhà. Một lát sau thì có mấy người bước ra. Trụ Tử kéo vạt áo nhung của Lương Duyệt, khẽ nói: “Người đi đầu kia chính là tay Lăng Tử đầu nậu”
Lương Duyệt ưỡn ngực, kéo khoá áo, nhét chiếc túi vào bên trong áo, sau đó cúi người thắt chặt dây giầy lại.
“Lại là cậu à, Trụ Tử, tôi đã nói với cậu rồi, cậu đòi tiền tôi, tôi không có đâu. Cậu muốn tới nơi nào kiện tụng thì cứ việc.” Người có tên là Lăng Tử nghẹo cổ, châm thuốc bằng một chiếc bật lửa, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
“Chúng tôi đã làm đơn tố cáo rồi, đây là luật sư mà chúng tôi mời.” Trụ Tử lớn tiếng trả lời từ phía ngoài hàng rào, những sợi gân xanh trên trán nổi hẳn lên.
Mấy người kia nhìn Lương Duyệt từ đầu đến chân, cười và đáp với vẻ coi thường: “Mời một con nhóc còn chưa ráo lông tơ để kiện cáo ư? Mấy tên nghèo các người điên rồi chắc? Chỉ hai tiếng pháo nổ cũng đã làm cho cô nhóc này sợ vãi linh hồn rồi, thế mà còn đòi kiện cáo bọn ta ư?”
Trụ Tử không để người khác xỉ nhục người tốt trong lòng họ, vì vậy đã giận dữ đáp trả: “Mấy đồ khốn các người, những đồng tiền ấy là tiền xương tiền máu của chúng tôi đấy, các người nói không trả là không trả được sao? Các người cứ chờ đấy mà vào nhà đá!”
Không chờ Trụ Tử nói hết câu, mấy người kia đã xông ra, gạt Lương Duyệt sang bên rồi ra tay đấm đá, vừa đánh vừa chửi rủa: “Ngồi nhà đá à? Tao đánh mày trước mặt luật sư của mày, để xem đứa nào của mày có thể cho chúng tao vào nhà đá!”
Trụ Tử ôm chặt đầu, kêu to: “Luật sư Lương, cô mau chạy đi, đừng để bọn họ túm được cô! Cứ để tôi quyết sống chết với bọn họ một phen!”
Gã Lăng Tử từ nãy đến gìơ đứng yên lặng bên cạnh, lúc này cười khích khích, đi tới bên Lương Duyệt, nói với cô: “Cô gái, cô vừa tốt nghiệp trung học phổ thông năm nay à, cũng định bắt chước người khác theo nghề luật sư hả? Cô bé ngây thơ, cô cầm bút học hành thì không có vấn đề gì, nhưng nếu là luật sư thì còn chưa đủ đâu. Cô đã từng chứng kiến cảnh tượng như thế này bao giờ chưa? Có thấy sợ không?”
Con người ta khi quá sợ thì thường kêu không thành tiếng, điều đó thật đúng với hoàn cảnh của Lương Duyệt lúc này, mặt cô trắng bợt, không trả lời hắn ta.
Gã kia hất mạnh cằm cô về phía mình, nói: “Còn định kiện nữa hay không?”
Bỗng có tiếng choang một cái, mảnh thuỷ tinh văng ra khắp nơi, Lương Duyệt cầm một mảnh vỡ nhằm thẳng vào cổ của gã kia, nói: “Vì sao lại không tiếp tục kiện?”
Thì ra, nhân lúc thắt dây giày cô đã kịp giấu một chai nước khoáng vào trong tay áo, trong khi gã Lăng Tử kia chưa kịp có phản ứng gì thì cô đã đập chai nước lên bức tường, mảnh chai nham nhở , sắc nhọn đã trở thành thứ vũ khí có thể uy hiếp người khác hiệu quả phù hợp nhất lúc này.
Lăng Tử liếc nhìn chiếc chai vỡ nham nhở đang kề bên cồ bởi bàn tay run rẩy, nói: “Cô dám à? Chẳng phải cô là luật sư sao? Luật sư mà lại làm người khác bị thương thì sẽ bị coi là cố tình gây thương tích cho người khác, đúng không?”
Lương Duyệt cũng mỉm cười theo: “Đúng thế, nhưng vẫn còn một điều nữa, đó là điều tự vệ chính đáng, lúc này tôi có đâm chết anh cũng chẳng sao cả.” Nhưng cô vẫn cảm thấy không thể tin rằng hắn là một kẻ côn đồ có văn hoá.
Quả nhiên, gã họ Lăng kia có vẻ hơi luống cuống, sau đó tíêp tục nói với vẻ coi thường: “Thế thì cô cứ việc đâm chết tôi đi. Dù sao thì tôi cũng cần tiền hơn là cần mạng sống.”
Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Lương Duyệt đành đổ giọng thương lượng: “Tôi nghe nói anh cũng là người trong đạo, vì thế chúng ta cứ nên nói thẳng thắn với nhau, số tiền mà anh nợ bọn họ chẳng đủ để dính kẽ răng của anh những bữa ăn thường. Chẳng lẽ, chỉ vì chút tiền còm cõi ấy mà lại để đánh mất đi danh dự bao nhiêu năm nay. Mà người trong đạo thường coi trọng nhân, nghĩa, tín, dụng, anh không sợ là đánh mất chữ tín thì sẽ chẳng còn ai dám hợp tác với anh nữa sao?”
“Đừng có giở trò khỉ đó nữa đi. Nếu có gan thì cứ việc đâm vào cổ tao đi. Đâm đi, đâm đi nào!” Điệu bộ bất chấp tất cả của hắn khiến cho Lương Duyệt vội nhảy lùi về sau một bước, cô thật sự lo sợ chiếc chai vỡ trong tay mình đâm vào cổ hắn.”
Lương Duyệt vẫn còn chưa kịp định thần thì gã kia đã dùng sức túm lấy chiếc chai vỡ sắc nhọn, bẻ quặt cánh tay Lương Duyệt về phía sau, khuỷ tay trái kẹp lấy cổ của Lương Duyệt cười nhạo báng: “ Mày chỉ là một con nhóc còn chưa hết lông tơ mà dám uy hiếp người khác à? Ông sẽ cho mày biết thế nào là đâm người! Ông sẽ vẽ lên mặt của mày, để xem mày sẽ kiện như thế nào!”
Đầu Lương Duyệt như có mọt tiếng nổ bên trong, còn bọn người kia thì đểu dừng tay nhìn về phía cô và gã họ Lăng. Dù cô có cố giẫy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay của gã , xem ra gã chuẩn bị ra tay thật. Đột nhiên Lương Duyệt hét to về phía những tay chân của gã họ Lăng: “Đồ khốn, những người Đông Bắc chết hết cả rồi hay sao? Thấy người khác bắt nạt phụ nữ mà còn cứ đứng gương mắt ra nhìn. Cha mẹ, anh chị các người sẽ lấy làm xấu hổ vì các người. Thế mà cũng đáng gọi là đàn ông ư? Khí phách ấy để đâu cả rồi!”
Những lời này khi lọt vào