Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

ành để chờ đợi anh, em chưa từng được hưởng những thứ tốt đẹp, cũng không biết đến khi anh về rồi thì còn gì hơn không. Em không thể nhìn thấy tương lai, em cảm thấy mệt mỏi, quá mệt mỏi rồi. Anh có biết không, sau mỗi ngày làm việc, em lại trở về với căn phòng trống vắng không một bóng người. Em thực sự cảm thấy sợ hãi! Sáng nào cũng vậy, cái nhà ở tầng trên cứ gõ đường ống sưởi ầm ỹ cả lên, em trăn trở mãi cũng không sao ngủ được, nhưng chẳng có người nào đứng ra nói giúp cho em. Đến khi đi làm, em lại phải chen chúc trên những chuyến tàu điện, phải đi bộ qua cầu vượt, mồ hôi ướt đầu đìa mới đến được chỗ làm. Ở công ty, em lại phải nhìn vẻ mặt của người ta mà làm việc, em cảm thấy cuộc sống với mình sao mà khó khăn đến vậy! Vì sao chứ? Vì sao em lại phải chịu khổ sở vất vả? Em không xấu xí, cũng không đần độn, em có gì thua kém mà không được hưởng hạnh phúc? Vì sao em phải theo anh để phải mệt mỏi đến như vậy? Chung Lỗi, em không muốn cố nữa, mà em cũng không cố được nữa. Không có bánh mì để ăn thì dù có tình yêu người ta vẫn cứ chết đói, anh có hiểu không?”
Những lời tuyệt tình thực ra không quá khó để thốt ra, cái khó là bạn phải tin rằng mình thực sự tuyệt tình như vậy. Cách đây rất lâu, Lương Duyệt đã từng khóc khi đọc một cuốn tiểu thuyết, cô cho rằng nhân vật nữ chính trong cuốn tiểu thuyết ấy đã nói những lời sao mà quá tàn nhẫn, nếu là cô thì đã không thể nói ra được. Nhưng, khi thực sự đến giờ phút ấy, mọi thứ đối với cô lại không còn là gì nữa.
Có một thứ tình yêu gọi là từ bỏ.
Mọi chuyện có thể không nghiêm trọng như cô tưởng. Bọn họ có thể sẽ không uy hiếp cô nữa. Tất cả có thể sẽ làm lại từ đầu. Nhưng, cô không thể đem người mình yêu nhất ra đánh bạc.
Thế nên, cô mỉm cười, sắc mặt trắng bệch vì mệt mỏi, nói: ”Em đã yêu người khác rồi. Bây giờ em muốn được sống hạnh phúc, rất rất muốn. Chung Lỗi, khoảng trời của anh rất rộng mở, nhưng đôi chân anh thì lại rất chậm, em không chờ được nữa đâu. Anh còn trẻ, anh còn rất nhiều thời gian để phấn đấu cho tương lai, nhưng em thì không. Em muốn có một ngôi nhà để sống những ngày hạnh phúc, để không còn phải lo cái ăn, không còn phải chịu đói rét, nhưng anh lại không thể đáp ứng nhưng yêu cầu nhỏ bé ấy của em.”
Căn phòng thật yên tĩnh, cô nghe được cả tiếng bước chân ở phía sau. Cánh cửa được đẩy kh, tiếng bước chân dừng lại ngay sau lưng cô. Đột nhiên trống ngực cô đập dồn dập, cô định tắt điện thại, đúng lúc bàn tay cô định nhấc lên thì có tiếng nói ở phía sau: “Cô Lương.”
Giọng nói ấy rất rõ ràng, trầm lắng và xa lạ. Ở đầu dây bên kia, khi nghe thấy giọng nói ấy, đầu có Chung Lỗi bỗng trở nên rối loạn. Giọng nói ấy có phải là lý do để cô ấy nói lời chia tay không? Người đó sẽ mang lại cho cô ấy một cuộc sống mà cô ấy mong muốn ư?
Lương Duyệt gần như nìn thở. Liệu anh ấy có nghe thấy không nhỉ?
Cô tắt điện thoại với vẻ kiệt sức, nhưng mắt vẫn cứ nhìn chăm chăm vào đó. Những dòng nước mắt nóng hổi trào ra. Cô cố gắng cắn chặt vành môi, cả người cứ run lên từng đợt.
”Em không muốn, thực sự là em không muốn. Em không thể chia tay được.” Lương Duyệt ôm gối, vùi mặt vào đó và khóc nấc lên.
Nỗi tuyệt vọng như một tấm lưới vô hình thít chặt lấy cô. Cô ngồi co ro trong góc, đôi mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt những ngón tay, cố kìm nhưng nước mắt vẫn cứ chan hòa trên má.
Tình yêu mà chúng ta kiên trì gìn giữ bấy lâu nay cuối cùng cũng phải kết thúc bằng những giọt nước mắt. Không phải vì chúng ta không quý trọng nó, mà bởi vì nó là một thứ rất dễ tan vỡ.






Chuyện Năm 2005 (Phần 2)
Trịnh Hy Tắc vừa đẩy cửa vào thì nhìn thấy Lương Duyệt đang ngồi khóc, anh hơi do dự một lát, sau đó lùi ra một cách lịch sự, lùa tay khép cửa lại và vào thư phòng đọc sách.
Căn phòng được cách âm rất tốt, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn nghe thấy tiếng thút thít của Lương Duyệt. Một tay kẹp một điếu thuốc, một tay anh với lấy một cuốn sách trên giá, ngồi xuống, bật nắp, tay kia mở sách, nhưng cứ mở bật lửa ra rồi lại đậy lại mấy lần cũng không châm.
Mới đọc được mấy chữ, anh bỏ sách sang bên và nghĩ, anh và Lương Duyệt mới gặp nhau có hai lần, trong ấn tượng của anh thì người phụ nữ mạnh mẽ này không phải là một người hay khóc lóc và đa cảm. Anh gập sách lại, bật lửa châm thuốc, rồi ngả người vào ghế.
Cô ấy đã nói rằng, cô ấy không muốn rời xa à? Xem ra, người ở đầu dây bên kia là đàn ông.
Khi đổ gục xuống gường cô cũng biết, nhưng không sao mở mắt ra được. Cô định vươn tay ra để làm cho mình tỉnh, nhưng đôi tay cũng không còn nghe theo sự điều khiển của cô nữa. Cô cố gắng một lúc nhưng không có kết quả, vì thế chỉ còn biết nằm im lắng nghe hơi thở xa lạ ở bên cạnh mình.
Đó là một âm thanh không rõ ràng, nhưng nó khiến cô thấy rất yên tâm.
Ít nhất thì nó cũng cho cô thấy, khi cô đau khổ nhất, cô đã không phải cô đơn một mình.
Khi cô tỉnh lại lần nữa thì cả căn phòng đều chìm trong bóng đêm đen kịt, cô đang định trở mình thì phát hiện ra đã có một tấm ch