Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1962 lượt.
ay sao. Nhưng vì sao cô ấy lại để mình sống một cách khổ sở như thế nhỉ?
Anh bước tới bên cô và nói : “Lên xe đi.” Lương Duyệt vẫn ngồi im trên con đường quanh co hun hút, không hề nhúc nhích, như thể cô không hề nghe thấy tiếng anh. Thế nên anh nhắc lại một lần nữa: “Cô không còn nơi nào để về nữa thì hãy theo tôi về nhà.” Anh vừa cất lời thì cô quay ngoắt đầu lại, nét mặt vô cùng buồn bã, giống như người bị người khác đoán được những điều phiền muộn trong lòng, thậm chí Trịnh Hy Tắc còn cảm thấy như nước mắt cô rơi cả vào bàn tay anh, ướt đầm và nóng hổi.
Anh vội thay nét mặt chế nhạo bằng vẻ nghiêm túc với một sự áy náy, sau đó nói thêm một câu : “Đi nào, để tôi đưa cô về.”
Anh nhìn thấy rất rõ ràng từ phía xa có những giọt lệ long lanh đang rơi xuống.
Ngày hôm sau, Lương Duyệt trở lại làm việc ở Nghiêm Quy với một bộ quần áo được mang đến từ một cửa hàng nào đó. Bộ quần áo không rõ nguồn gốc ấy rất vừa người cô và chất liệu rất tốt, nhưng chúng không thể nào thay đổi được sắc mặt nhợt nhạt của cô. Cô và Hàn Ly đóng cửa vào ngồi ở bên trong rất lâu. Nhưng những tiếng thì thầm ở bên phía ngoài thì chẳng có lời nào lọt khỏi tai luật sư Nghiêm.
Hoàn cảnh hiện tại của Nghiêm Quy ai ai cũng đều thấy rõ. Sự khôi phục và vươn dậy cũng chỉ là chuyện của mấy ngày hôm nay, nhưng với một chuyện tày đình rõ ràng như vậy mà cô lại không hay biết gì, điều đó không khỏi khiến cho luật sư Nghiêm cảm thấy rất buồn.
Trong khi ấy, ở trong phòng làm việc, hai người vẫn ngồi đối diện trên ghế trong im lặng.
Hàn Ly biết chuyện Lương Duyệt chia tay Chung Lỗi, sau một hồi lâu anh mới lên tiếng hỏi: “Cô thực sự quyết định như vậy?”
Lương Duyệt đáp: “Vâng, giọng của tên kia rất nghiêm trọng, hơn nữa hắn còn hiểu rất rõ tình hình của chúng ta, tôi cũng đã nghe thấy rằng phía sau họ còn có những nhân vật và ô dù rất to, hình như…”
“Hình như nói được thì phải làm được.”
“Sản phẩm của công ty Tiểu Nhã cũng đã có vấn đề.” Hàn Ly thở dài nói.
“Vấn đề gì ?” Giọng Lương Duyệt bỗng cao hẳn.
Công ty của Phương Nhược Nhã là nơi sản xuất thuốc thành phẩm, tuy trụ sở ở Bắc Kinh, nhưng các cơ sở sản xuất thì đều đặt tại các huyện của tỉnh Hà Bắc. Nhưng gần đây có tin rằng, trong thành phấn thuốc có chất không rõ nguồn gốc, nếu có vấn đề về chất lượng thì…”
“Vấn đề rất nghiêm trọng, nếu sau khi giám định và quy kết trách nhiệm thì công ty sẽ đứng trước tình hình lành ít dữ nhiều.” Hàn Ly nói với vẻ mặt khổ sở.
Thế là họ đã ra tay. Đó cũng mới chỉ như là một lời cảnh báo, tiếp sau đây bọn họ còn định làm những gì nữa đây ? Nhắm mắt cho qua hay nghiến răng chấp nhận mọi hậu quả
Nếu vì tiền lương của mườì mấy con người là điều không đáng, vì cơn tức giận của hai con người trong chốc lát thì lại càng không đáng.
Trong phòng làm việc không khí trầm lắng hẳn xuống,trái tim trong lồng ngực của Lương Duyệt lại càng đập dồn dập hơn, tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, khiến cô giật mình xuýt nữa thì nhảy dựng lên, cô mở máy một cách thận trọng, ở đầu dây bên kia là giọng nói trầm trầm của Trịnh Hy Tắc : « Thế nào rồi ? »
Lương Duyệt vội trả lời : « Chào anh Trịnh. Vụ án của Trung Thiên đã được chúng tôi đưa vào trình tự thông thường rồi. Nếu có điều gì chưa yên tâm, xin anh liên hệ với luật sư Nghiêm, hiện nay chị ấy đang theo vụ này. »
« Được rồi, cảm ơn cô đã nhắc. » Chờ cho Trịnh Hy Tắc nói xong, Lương Duyệt tắt máy, ngẩng lên thì thấy Hàn Ly đang nhìn cô với một ánh mắt rất lạ, cô bèn hỏi : « Sao thế ? »
« Nếu tôi không nhớ nhầm thì cái nhân vật cỡ bự mà cô nói tới ấy có quan hệ khá thân thiết với nhà họ Trịnh. » Hàn Ly nói.
Lương Duyệt bỗng cảm thấy rất đau đầu, đôi chân của cô cũng mềm nhũn xuống. Dù có liên quan tới nhân vật cỡ lớn nào thì cô cũng rất không muốn đến nhờ vả cầu cạnh Trịnh Hy Tắc, tính chiếm hữu của con người này quá lớn, anh ta luôn khiến cho người ta cảm giác phải né tránh một cách vô thức.
Khi cô ở bên cạnh anh ta cô thường cảm thấy rất mất tự nhiên, chân tay cứ cảm thấy thưa thãi, điều đáng sọ hơn cả là khả năng nhìn thấu tâm can người khác của anh ta, tất cả những gì gọi là u uẩn của người khác trứoc con mắt của anh ta dường như chẳng còn gì là bí mật nữa.
« Ý của anh là chúng ta có thể tới nhờ anh ta làm trung gian hoà giải ? » Lương Duyệt hỏi với nụ cười miến cưỡng và sắc mặt nhợt nhạt.
« Nếu cô bằng lòng. » Hàn Ly đứng dậy, vẻ mặt nặng nề và đầy nghi ngại, « Tôi cũng cứ tưởng rằng sẽ bảo vệ được Tiểu Nhã, kết quả người đầu tiên phải chịu hậu qủa ấy lại chính là cô ấy…Bọn chúng tỏ ra rất hiểu cách uy hiếp. Ngoài ra hôm qua tôi được biết từ một người bạn cùng nghề của tôi ở miền Nam rằng, Lăng Tử đã bị bắt. »
Lương Duyệt giật mình hoảng hốt : « Thế, phải làm gì bây giờ ? »
« Vì thế, bọn chúng mới cuống quýt lên như thế. » Hàn Ly liếc nhìn Lương Duyệt một cái rồi nói tiếp, « Nhưng, hôm nay hắn lại bỏ trốn rồi. »
« Không thể như thế được ! » Lương Duyệt gầm lên và đứng phắt dậy.
« Phản ứng của tôi cũng không khác gì cô, tôi cũng khôn