Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
ược Nhã đang tức giận. Xem ra, tình hình bên trong đang rât gay cấn và phức tạp.
Người bị đánh còn chưa kịp nói gì thì người sử dụng bạo lực lại lên tiếng mắng nhiếc thậm tệ, chỉ có điều, những lời lẽ ấy được thốt lên cùng với tiếng nức nở, khiến Lương Duyệt đứng ngây người ra. Cô chưa bao giờ nhìn thấy Phương Nhược Nhã khóc, cô ấy luôn như một nữ chiến sĩ gan góc, vui thì cười, tức giận thì mắng nhiếc, chưa bao giờ chau mày. Có lẽ vì khi đó chưa phải là lúc cô ấy đau lòng nhất. Tất nhiên, điều này cũng có thể chứng minh rằng, lời chia tay của Hàn Ly lúc trước là một cú giáng mạnh như thế nào đối với cô ấy.
Lương Duyệt định tránh đi chỗ khác, bởi sợ rằng hai người bên trong mà phát hiện ra cô thì thật xấu hổ. Nhưng, đúng lúc cô quay người lại thì va vào ngực Trịnh Hy Tắc, anh ôm ngang lưng cô một cách tự nhiên, rồi đưa ngón tay vuốt lên môi cô.
Không lẽ anh ta cũng đang nghe trộm? Đường đường là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Trung Thiên mà lại hành động như một kẻ tầm thường, đúng là khiến người ta thấy ngán ngẩm. Thế nhưng cô không dám chống cự lại mà chỉ có thể dựa vào tường như anh ta.
“Hàn Ly, anh nói anh yêu tôi, nhưng sao tôi không hề cảm thấy điều đó? Nghiêm Quy và sĩ diện của anh quan trọng hơn tôi rất nhiều. Nào là bị ép buộc nên mới phải nói lời chia tay, nào là để đảm bảo anh toàn cho người khác, tất cả chỉ là cái cớ. Anh và Lương Duyệt chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ ngốc. Yêu một người không chỉ là chia sẻ những niềm vui mà còn phải chia sẻ cả những nỗi buồn, cho dù đau ốm, bệnh tật đều phải nương tựa vào nhau. Hai người dựa vào đâu để mà quyết định thay cho người khác? Yêu hay không yêu đều phải do cả hai bên lựa chọn. Hai người thực sự ích kỷ, tự cho rằng mình là thánh nhân, còn chúng tôi chỉ là những kẻ ngốc nghếch, đúng không? Tôi mừng cho Chung Lỗi vì anh ấy đã không biết lý do mà Lương Duyệt chia tay anh ấy, tôi càng hy vọng anh ấy mãi mãi không hay biết gì cả. Bởi vì tôi không muốn anh ấy cũng sẽ như tôi, đau đớn đến tuột cùng chỉ vì một lý do nực cười!”
“Tôi giận bản thân mình, đến bây giờ tôi vẫn không quên được anh. Khi người con trai đầu tiên tôi yêu nói lời chia tay, tôi đã không thấy hận như vậy, với anh, tôi là gì mới được chứ? Một đứa con gái cần thì gọi tới, không cần thì vứt bỏ à? Tôi nói cho anh hay, họ Hàn kia, tôi cũng có lòng tự trọng. Tôi không cần biết lý do mà anh đòi chia tay là gì, nhưng đã chia tay là chia tay, đừng giả Thánh đến tìm tôi nữa. Hôm nay tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không quay lại với anh đâu, và cũng sẽ không để mình yêu anh một cách ngu muội nữa. Tôi cũng xin khuyên anh một câu rằng, từ nay về sau đừng bao giờ tự dối mình và dối người nữa, đem tình yêu ra làm cái cớ, đó chỉ là việc làm của những kẻ cạn bã mà thôi!”
Cánh tay ôm ngang lưng Lương Duyệt cảm nhận thấy một sự rung động khe khẽ từ thân hình nó đang giữ. Trịnh Hy Tắc cúi đầu xuống và đưa cánh tay kia ra, nhẹ nhàng kéo cô dựa vào người mình.
Đem tình yêu ra làm cái cơ, đó là một hành động ích kỷ. Không ai có quyền quyết định thay cho người khác.
Cô dựa thân người cứng đờ của mình vào cánh tay anh rồi nói: “Đi thôi, đừng quấy rầy họ”.
Đúng lúc ấy thì cánh cửa bị đẩy mạnh, Phương Nhược Nhã cúi đầu chạy ra ngoài, cô ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên. Nhìn thấy Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt, cô dừng bước, do dự một lúc, không nói gì rồi tiếp tục bỏ đi.
Hàn Ly đuổi theo sau, nhìn thấy hai người bọn họ, anh chau mày rồi chào Trịnh Hy Tắc một câu, sau đó tiếp tục đuổi theo Phương Nhược Nhã.
Một sự im lặng lập tức bao phủ cả một hành lang dài, bầu không khí nặng nề đè xuống hai người. Cuối cùng, vẫn là Trịnh Hy Tắc lên tiếng trước: “Lên nghỉ ngơi một lát đi”.
Cô gật đầu một cách máy móc, gỡ cánh tay của anh ra rồi đi một mình lên gác. Bước chân của những cô gái vốn quen đi một mình luôn kiên định như vậy. Họ rất ít khi quay đầu lại, và tất nhiên cũng sẽ bỏ lỡ cái nhìn chăm chú của người kia, ví dụ như lúc này.
Trịnh Hy Tắc đi theo sau cô một cách không vội vã, cánh tay anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với thắt lưng của cô, nhưng cô không biết điều đó.
Trịnh phu nhân đang đau lòng vì người bạn trai cũ, nhưng điều đó lại khiến cho trái tim Trịnh Hy Tắc quặn đau. Anh nhớ tới mẩu tin nhắn mà mình đã xóa, và cả lá thư đã bị xé vụn ấy nữa.
Thì ra, đó là một câu chuyện tình yêu khác.
Tất nhiên, anh cũng nhớ tới vẻ ra sức bảo vệ cho người bạn thân thiết của mình của Phương Nhược Nhã và cả lời lẽ đầy vẻ chất vấn đáng sợ của cô ấy: “Cưới cô ấy là một chuyện dễ, nhưng làm cho cô ấy yêu anh thì lại là một chuyện rất khó. Nếu anh không biết cách tôn trọng, thì ít nhất cũng đừng làm tổn thương cô ấy một cách bỉ ổi.”
Anh ngẫm nghĩ và bỗng nhiên phát hiện ra lời nói của Phương Nhược Nhã vừa đúng vừa sai. Cưới thì dễ, làm cho cô ấy yêu mình là một rất khó, điều này đúng, nhưng nếu không học được cách tôn trọng thì hãy rời xa cô ấy một chút, điều này lại sai. Bởi cách xóa nhòa ký ức tốt nhất chính là tạo ra những ký ức mới trên nền ký ức đó, cho đến khi ký ức