Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
phó cho người lính cần vụ bên cạnh: “Bưng cho nó bát canh trước đi!”
Canh vừa được mang lên, Tần Tống liền ân cần đẩy tới trước mặt Hàn Đình Đình. Cô vốn luôn sợ những buổi họp mặt kiểu này, giờ lại bị Tần Tống kéo đến bên bàn ăn nên nhấp nhổm không yên. Mọi người còn chưa có ai ngồi xuống, cô sao dám húp canh cơ chứ?
Tần Tống cười tít mắt: “Anh đút cho nhé?”
Mặt Đình Đình đỏ bừng, cô liền đẩy Tần Tống ra, đứng dậy.
Đúng lúc này Tư lệnh phu nhân bước đến, khẽ đẩy đầu đứa cháu ngoại bảo bối: “Có khách đến mà con không sang chào hỏi một tiếng, vừa vào nhà đã ầm ĩ, còn ra thể thống gì nữa hả?” Bà vừa nắm tay cháu dâu vừa nói: “Nào! Đình Đình, con đến ngồi với ta, để nó muốn làm gì thì làm, chúng ta mặc kệ nó đi!”
Tư lệnh phu nhân kéo Hàn Đình Đình dậy, tiến về phía bên phải của Trương tư lệnh. Lúc này thức ăn đã được bày trên bàn gần hết, mọi người lần lượt ngồi xuống, Trương tư lệnh vẫy tay với một người đứng cách đó không xa: “Dịch Phong, đến ngồi cạnh ta!”
Trần Dịch Phong xuyên qua đám người bước tới.
Hôm nay anh ăn mặc đơn giản thoải mái, áo sơ mi chui đầu màu đen càng làm nổi bật dáng người của anh. Tư lệnh phu nhân lịch sự kéo Dịch Phong vào vị trí bên tay phải Trương tư lệnh, nhường chỗ của mình cho anh, còn bà sang ngồi cạnh Tần Tống.
Thế là Hàn Đình Đình và Trần Dịch Phong vai kề vai ngồi cạnh nhau, còn Tần Tống ngồi phía đối diện chỉ biết nghệt mặt ra nhìn.
Lúc ngồi xuống, Trần Dịch Phong rất tự nhiên giơ tay xoa đầu Hàn Đình Đình “Hi!”
Trần Dịch Phong vừa cười vừa giải thích với Trương tư lệnh: “Thật trùng hợp, đây chính là cô em gái hàng xóm mà trước nay cháu luôn yêu quý!”
Trương tư lệnh chợt nhớ ra: “À… Đúng rồi! Con trai lão Hàn sau khi chuyển việc thì đến chỗ bố cậu.”
Trần Dịch Phong mỉm cười, gật đầu: “Chúng cháu cùng ở một khu nhà, sát vách nhau.”
Tần Tống vùi mặt vào bát nhai miếng gân bò rau ráu.
“Tiểu Lục!” Trương tư lệnh cười gọi Tần Tống: “Vậy con và Dịch Phong đã thân lại càng thêm thân rồi!”
Tần Tống bày ra bộ dáng dửng dưng như chẳng hề liên quan, vừa gắp thức ăn vừa hờ hững “Vâng” một tiếng.
“Bố Dịch Phong và ta là chiến hữu, xét theo vai vế thì con phải gọi Dịch Phong là “chú” đấy!” Trương tư lệnh không biết nội tình, còn có ý muốn thắt chặt mối quan hệ giữa hai người bọn họ.
Trần Dịch Phong làm như vô tình liếc Tần Tống một cái, thái độ thể hiện sự cao ngạo của bậc bề trên.
Ực… Tần Tống cố nuốt ngụm máu tươi đã dâng đến cổ họng xuống. Lý Vi Nhiên ngồi cạnh anh đang cúi đầu giả vờ và cơm đã cười đến mức hai bả vai rung lên khe khẽ.
Có biết thế nào gọi là thảm kịch nhân gian không?
Thảm kịch nhân gian chính là phải chứng kiến cảnh tình địch và vợ của bạn vai kề vai quang minh chính đại ngồi bên nhau, bạn đã không thể nhảy tới cào cấu vào mặt người ta thì chớ, lại còn phải gọi người ta một tiếng “chú”…
Bố Trần Dịch Phong và Trương tư lệnh năm xưa cùng vào sinh ra tử, sau đó bố của Trần Dịch Phong bị thương không thể tiếp tục phục vụ trong quân đội, ông xin chuyển công tác, đầu quân cho đại đội cảnh sát hình sự ở thành phố G, bố Đình Đình là do một tay ông dẫn dắt.
Trần Dịch Phong đến đây lần này đã tạo ra một tiếng vang không hề nhỏ. Trương tư lệnh biết tin liền sai người tra cứu hồ sơ mới phát hiện ra mối quan hệ này, nên có dụng ý muốn chiêu dụ anh ta. Lần này mời Trần Dịch Phong đến nhà đón Giáng sinh, chính là có ý muốn kéo dây bắc cầu cho Tần Tống và anh ta, hy vọng có thể biến thù thành bạn.
Nhưng không hiểu tại sao mà cháu ngoại bảo bối của ông mặt mày cứ thờ ơ vô cảm, đừng nói tới chuyện làm quen bắt thân mà anh thậm chí còn chẳng thèm mảy may để ý gì đến Trần Dịch Phong.
Mặt Tần Tống nặng trình trịch, Hàn Đình Đình chốc chốc lại lén liếc về phía anh, cứ thấp thỏm sợ sệt không yên. Trần Dịch Phong làm như chẳng có chuyện gì, nói chuyện với Đình Đình vẫn một mực ôn tồn, dịu dàng.
“Anh với Tần Tống đang làm ăn hả?” Vừa nãy Đình Đình có nghe ngóng được vài chuyện từ Tần Tang.
“Không.” Trần Dịch Phong cười nhạt: “Tôi với cậu ta đang đối đầu.”
Hàn Đình Đình kinh ngạc. Mỗi khi cô ngạc nhiên thì đôi mắt mở lớn, bộ dạng vẫn giống y hệt như trong ký ức của anh, Dịch Phong khẽ mỉm cười, gọi: “Đình Bảo!” Anh vẫn giống như trước đây, thấp giọng dịu dàng kêu nhũ danh của cô: “Nếu tôi và Tần Tống đối đầu, liệu em có ghét tôi không? Sau này lại càng không muốn nghe điện thoại của tôi nhỉ?”
Đình Đình do dự, trên mặt cô viết rõ hai chữ “vương vấn”.
Một cô gái bé nhỏ nhút nhát từng chỉ cười bẽn lẽn với một mình anh… Trong lòng Trần Dịch Phong nhói đau, nhưng sắc mặt anh chẳng hề thay đổi: “Tôi đùa thôi.” Anh bình thản nói.
“Em không hy vọng hai người đối đầu hay đấu đá gì với nhau cả…” Hàn Đình Đình suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Chuyện kinh doanh em không hiểu, nhưng nếu thật sự phải như thế… Không còn cách nào khác sao? Em sẽ không vì hai người đối đầu nhau mà ghét anh, nhưng em sẽ thấy không vui.”
“Nha đầu này!” Trần Dịch Phong bị mấy lời này của cô chọc cười: “Dù gì thì tôi cũng từng cưn