Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.
hật chẳng dễ dàng, nghĩ đến những vất vả đã phải trải qua mà anh vẫn còn cảm giác mệt mỏi sợ hãi. Nhưng đời người chẳng phải chính là thế sao, vì những nguời mình yêu thương mà cam tâm tình nguyện đốc thúc bản thân không ngừng cố gắng, buộc mình phải trở nên mạnh mẽ đủ để bảo vệ họ…
Trong góc sân thượng bỗng phát ra một tiếng động khe khẽ, Tần Tống cảnh giác quay đầu lại: “Ai đó?”
Uyển Phi Phi từ trong bóng tốt thong dong bước đến, bộ đầm dạ hội màu đen dài chấm gót để lộ quá nửa bờ vai trần mượt mà, đẹp đến mức khiến người khác nhìn vào phải ngây ngất. Cô cười tủm tỉm nâng ly lên, thanh minh: “Tôi đến trước đấy nhé!”
Tần Tống bật cười, bây giờ ván đã đóng thuyền, cũng chẳng cần phải che giấu vờ vịt gì nữa: “Kính cô một ly, chúc hợp tác vui vẻ!” Anh chủ động chạm cốc với cô: “Cũng nhờ cô chuyển lời tới anh ta giúp tôi: Thời gian qua đã làm phiền anh ta phải hao tâm tổn trí nhiều rồi!”
Uyển Phi Phi thoáng sững sờ, sau đó cười rất sảng khoái: “Tôi đã nói với anh ấy là anh đã sớm biết rồi mà anh ấy vẫn không chịu tin… Tần Tiểu lục, kỳ thực anh còn thông minh hơn những lời đồn đại rất nhiều lần!”
“Trước giờ tôi vẫn luôn thế mà, chẳng qua là trước đây mấy tên yêu nghiệt đó toàn che mất ánh hào quang của tôi mà thôi!” Tần Tống cười lớn, trong đêm đại tiệc mừng công trạng này, tâm trạng của anh cực kỳ vui vẻ, nhẹ nhõm.
“Cho nên…Vì biết rõ quan hệ giữa tôi với anh ấy nên mới không bị tôi quyến rũ sao?” Uyển Phi Phi hiếu kỳ: “Thực ra tôi cũng không hẳn là đóng kịch đâu, anh thực sự cũng có chút hợp khẩu vị của tôi đó, chi bằng… hử?”
Tần Tống liếc cô với vẻ bất đắc dĩ: “Đã nói với cô là tôi kết hôn rồi mà!”
“Ha ha, bà xã của anh…. quả thực là kiểu người khác hẳn tôi. Uyển Phi Phi nhớ lại hình dáng bé nhỏ khoác trên mình chiếc đầm dạ hội màu vàng đáng yêu, duyên dáng tựa vào Tần Tống hồi nãy, dù cô có Cosplay[1'> kiểu gì cũng chẳng thể nào bắt chước được thần sắc tươi tắn mới mẻ đó. Nội tâm Uyển Phi Phi đột ngột chuyển biến, dần dần trầm xuống.
[1'> Cosplay là một từ tiếng Anh do người Nhật sáng tạo ra, viết tắt của “costume play”. Từ này chỉ việc người hâm mộ các nhân vật trong manga, anime, tokusatsu, truyện tranh sách, tiểu thuyết đồ họa, video games, phim giả tưởng,… ăn mặc hoặc có điệu bộ giống nhân vật mà mình yêu thích.
“Không liên quan gì đến kiểu người này nọ, chỉ là tôi yêu cô ấy.” Hơi rượu bốc lên đến tận đỉnh đầu, nụ cười của Tần Tống lại càng thêm ma mị, ngay đến “bà cô quái vật” ở trước mặt cũng trở nên cực kỳ vừa mắt: “Cô cũng không tệ mà, chỉ có điều là hơi khác người một chút.”
“Ồ? Nghĩa là sao?” Uyển Phi Phi cảm thấy hào hứng, nhìn anh cười nói.
©STE.NT
“Cô khiến cho người ta có cảm giác không nắm bắt nổi. Cũng có thể là do cô cố tình dựng nên vẻ bề ngoài đó chăng? Vì công việc hoặc là vì cuộc sống… Nhưng trong chuyện tình cảm thì không nên như vậy, tình cảm vốn không có lối thoát, nên cho đi không chút tiếc nuối.” Nói đến đây, Tần Tống bỗng nhiên bật cười: “Làm gì có ai như cô, ép mình phải quyến rũ tôi mà cứ hờ hững như không ấy, định chừa cho mình một đường lui hay sao? Thật chẳng chuyên nghiệp chút nào!”
“Này!” Uyển Phi Phi cười lớn, thụi một đấm vào ngực anh: “Đó là tôi thử anh, trêu anh cho vui thôi.”
Cú đấm của cô khiến cho Tần Tống phải lùi về sau một bước nhưng nụ cười vẫn hằn sâu trên môi anh. Bỏ đi lớp mặt nạ mà đôi bên luôn mang trên mặt kể từ khi mới quen tới giờ, Tần Tống rất có cảm tình với hình ảnh chân thật về một Uyển Phi Phi cởi mở khoáng đạt.
Chỉ có điều, khi Tần Tống lùi đến cánh cửa sân thượng, qua một lớp kính, anh thấy Hàn Đình Đình đang sững sờ đứng nhìn mình.
Không hay rồi… Trái tim Tần Tống chợt thắt lại, anh vội vàng đẩy cửa đi vào trong. Thấy Tần Tống bước tới, Đình Đình liền xoay người bỏ đi, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại.
“Này…” Chưa đi được mấy bước thì Tần Tống đã đuổi kịp cô: “Không phải em đang ở cùng hội Tần Tang ư? Sao lại ra đây?”
Lời vừa phun ra Tần Tống đã muốn giơ tay tát chết mình ngay lập tức. Nói vậy còn càng khiến cô thêm hiểu lầm ấy chứ!
Quả nhiên Hàn Đình Đình đẩy anh ra, gương mặt cô lạnh lùng, lời nói mang vẻ châm biếm cực kỳ hiếm thấy: “Em không biết là anh không mong em ra đây, xin lỗi! Bây giờ em vào lại đây, hai người cứ tiếp tục đi!”
“Anh chỉ nói vài câu với cô ấy thôi, em đã nói sẽ tin anh rồi mà, sao còn giận dỗi nữa? Với lại đâu phải anh không mong em ra đây, là anh lo em ngại mấy vụ tiệc tùng này phiền phức mà…” Tần Tống ghé sát vào tai cô, dịu giọng nhẹ nhàng giải thích, xung quanh đã có vài tay kí giả bắt đầu quây lại, anh liền nhanh nhẹn nghiêng người che chở cho cô tránh khỏi ống kính.
Trong lòng Hàn Đinh Đình bây giờ rối như tơ vò, có cảm giác ngứa ngáy đến nhức nhối, tâm tình khó chịu không gì diễn tả nổi, ngay cả sự che chở bấy lâu nay của anh hiện tại cô cũng cảm thấy thật là gai mắt.
Đình Đình đẩy mạnh Tần Tống ra, xách váy chạy khỏi hội trường.
Tần Tống chẳng thể nào ngờ “cái bánh bao nhỏ” vốn rất đỗi dịu dàng biết điều nhà anh lại có thể làm anh khó xử như vậy trư