Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2465 lượt.

có ý cười, biết nàng không thật sự phản đối hắn, nên ôm lấy nàng, cọ cọ: "Nàng chỉ lo cho con, không thèm để ý đến ta." Hắn quấn quít lấy nàng làm nũng: "…… Vũ Lâu, nàng cũng hôn nhẹ ta một cái nào." Nói xong, hắn kề sát mặt vào môi nàng.
Vũ Lâu bị bộ dạng này của hắn làm cho dở khóc dở cười: "… Thật đúng là hết cách với chàng mà." Nàng khẽ chu môi, hôn nhẹ lên mặt hắn một cái.
"Không được, không đủ, không đủ." Hắn la hét ôm nàng vào lòng, giữ gáy nàng rồi hôn sâu xuống.
Đang định cởi xiêm y, chuẩn bị triền miên, thì có thị nữ thông báo: "Điện hạ, có người tự xưng là Vũ Dương hầu xin cầu kiến."
Lam Tranh nói: "Để hắn chờ đi."
"Dạ."
Vũ Lâu nghi hoặc: "Sao hắn lại đến đây?"
"Có lẽ là Hoàng hậu phái tới tìm hiểu tin tức." Lam Tranh nói.
Sự oán hận của hắn dành cho Hoàng hậu vẫn chưa tiêu tan, quyết không để bà động vào con hắn.
"Vậy chàng mau đi ra xem thế nào."
Lam Tranh không tình nguyện đứng dậy, than thở: "Cứ đến thời điểm mấu chốt là lại có người quấy rầy."
"Còn không phải tại chàng giữa ban ngày ban mặt hay sao……" Vũ Lâu e thẹn nói tiếp: "…… Buổi tối, sẽ không có ai quấy rầy hết."
Lam Tranh cười ha ha hai tiếng rồi nói: "Vậy buổi tối chúng ta tiếp tục."
"Đáng ghét! Mau đi đi!"
Lam Tranh cười ra khỏi phòng ngủ, gặp Vương Lân từ kinh thành xa xôi vừa tới.
Vương Lân nhìn thấy Lam Tranh liền tiến lên nói: "Điện hạ, mau theo ta quay về."
Lam Tranh nói: "Ngươi tới đây làm gì? Sao ta phải quay về cùng ngươi?"
Vương Lân ghé sát vào tai hắn nói nhỏ: "Tình trạng của Hoàng thượng e là không ổn rồi, ngài mau theo ta về kinh thành."
"Sao lại thế này?"
"Sau khi Hoàng thượng ăn tiên đan do thuật sĩ luyện thì hôn mê bất tỉnh, ta nghe tin này vội chạy tới đây báo cho ngài biết. Ngài là Thái tử, Hoàng thượng mà băng hà, thì ngài phải quay về kinh chủ trì đại cục."
"Hoàng thượng chỉ mới hôn mê, ta mà tự tiện quay về kinh thành, nếu ông tỉnh lại thì làm sao?"
"Nghe khoái mã báo tin trên đường thì bệnh tình của Hoàng thượng chỉ ngày một nặng thêm, không có dấu hiệu tốt lên." Vương Lân nói: "Hoàng hậu nương nương sai ta đón ngài về, đương nhiên cũng vì lo chuyện đó, bà đoán tình trạng của Hoàng thượng lành ít dữ nhiều rồi. Đừng trì hoãn nữa, mau đi thôi. Nếu Tấn vương mà về kinh thành trước, thì sẽ phát sinh nhiều chuyện không hay mất."
"Ngươi chờ ta một lát, ta nói cho Vũ Lâu chuyện này đã."
Lam Tranh vội quay về phòng ngủ, nói với Vũ Lâu đang dỗ dành con: "Vũ Lâu, nàng nghe ta nói, Hoàng thượng có thể sắp băng hà, ta phải quay về kinh thành. Nàng và các con, chờ ta thu xếp ổn thỏa, sẽ cho người tới đón."
Vũ Lâu nghe đến chuyện lớn này, dù luyến tiếc không muốn rời xa Lam Tranh, nhưng phải lấy đại cục làm trọng: "Chàng mau lên đường đi, ta sẽ chăm sóc các con, chờ chàng về đón chúng ta."
Lam Tranh hôn lên trán nàng, cắn răng một cái rồi vội vàng rời đi.
Vũ Lâu nhìn theo bóng hắn, không biết tại sao, nước mắt lại rơi.






Cố nhân đến
Vũ Lâu ôm Mạch Mạch ngồi trong nhà, nghe bên ngoài truyền đến âm thanh ồn ào của xe liễn, nàng lẩm bẩm: "…… Chàng đi rồi."
Nàng và Lam Tranh chia cách không ít lần, thậm chí, có mấy lần đều là nàng chủ động rời xa hắn. Nàng cũng không có cảm giác gì nhiều, thậm chí còn cảm thấy, rời khỏi hắn rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Cũng có lần, nàng cự tuyệt sự nhung nhớ trong lòng.
Nhưng vừa rồi nhìn hắn rời đi, nước mắt nàng lại không thể khống chế mà chảy dài, lau khô đi, nhưng nỗi nhớ nhưng cứ dâng lên trong lòng, làm hốc mắt nàng lại tràn đầy nước mắt.
"Ôi…… Đúng thật là…" Nàng cười khổ gạt lệ: "Khóc gì chứ, đâu phải chàng không trở lại đâu."
Ngày hôm đó, nàng ru hai con trai ngủ xong, cũng thấy mệt mỏi, liền nằm nghiêng người xuống giường nghỉ ngơi. Đang mơ màng thì thị nữ đến thông báo: "Tiểu chủ nhân, có một nữ nhân tự xưng là Phi Lục muốn gặp người."
"Phi Lục à?" Vũ Lâu vừa nghe thấy tên cô đã vui mừng ngồi dậy: "Mau gọi nàng ta vào, trực tiếp đưa tới đây đi."
Thị nữ cảm thấy quan hệ của tiểu chủ nhân và Phi Lục không phải tầm thường, nên chân bất giác cũng bước nhanh hơn đi gọi người.
Phi Lục ở bên ngoài đang không dám trực tiếp bước vào, Vũ Lâu nhìn thấy bộ dạng ngó nghiêng lấp ló đấy của cô, liền ngoắc tay với cô, cười nói: "Sợ gì chứ, ở đây không có ai đâu."
"Tiểu thư ---"
Lúc này Phi Lục mới cao giọng gọi Vũ Lâu, rồi bước vào: "Tiểu thư, Phi Lục tới thăm người đây."
Từ sau khi Vũ Lâu đi theo Thái tử đến Kim Lăng, Phi Lục đã được Vũ Lâu sai đi Vân Nam sống cùng với mẹ và ca ca nàng.
Hôm nay cô tới thăm, Vũ Lâu liền kéo cô ngồi xuống, hỏi thăm tình hình người nhà.
Phi Lục nói liên tục: "Phu nhân và thiếu gia đều rất khỏe, tiểu thư đừng lo lắng." Nhìn thấy hai đứa trẻ xinh đẹp nằm trong nôi, Phi Lục cười: "Chúc mừng tiểu thư, chúc mừng tiểu thư."
Vũ Lâu vừa mới làm mẹ, hạnh phúc không giấu được: "Em nói chúc mừng, chứ ta thì thấy hai đứa nó đúng là tiểu ác ma mà."
Phi Lục nói: "Tiểu thư nói vậ


Duck hunt