XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2650 lượt.

ó, xuất phát từ lòng ghen tị, hắn xuống tay hại nàng cũng không phải là vô lý.
Hơn nữa, gần đây cha bắt đầu hối hận vì việc đã hại Lam Tranh, Thái tử không còn tin tưởng cha nữa. Nếu là hắn thiết kế liên hoàn kế này, vừa làm cho Lam Tranh mất đi đứa bé, lại hại cha thất thế……
Là Thái tử hay là Lam Tranh?
Lam Tranh thấy nàng chần chừ, biết nàng dao động. Rèn sắt phải rèn khi còn nóng, hắn vội ôm chặt lấy nàng, kéo nàng ngồi xuống giường, vuốt bụng nàng nói: "Là ta không tốt, trách lầm ngươi, đứa bé mất rồi, chúng ta sinh đứa khác…… Chỉ cần ngươi đừng rời khỏi ta……" Nói xong hắn nhẹ hôn vào môi nàng.
Vũ Lâu cảm thấy vị mặn mặn trên môi hắn, thì ra hắn khóc, nước mắt rơi xuống môi nên nàng mới cảm nhận được.
Trong chốc lát, nàng cũng không chịu được, đưa tay lau nước mắt cho Lam Tranh: "Đừng khóc, không phải ta đã quay về đây sao."
"Chúng ta làm hòa đi."
"Ta không còn là Vương phi của ngươi nữa, phải ở lại Tần phủ……"
"Ta không cho ngươi đi." Lam Tranh ôm cổ nàng, ôm chặt lấy nàng: "Ngươi đừng có không cần ta, về sau ta sẽ nghe lời. Hôm đó ngươi đánh ta, ta không nên tức giận…… Ngươi đánh ta đi, ta thề không bao giờ… tức giận nữa." Hắn cầm tay Vũ Lâu, đặt bàn tay nàng lên mặt mình.
Vũ Lâu thương xót Lam Tranh. Thê tử của hắn bị hãm hại, đứa bé thì bị giết, nhưng hắn cái gì cũng không biết, còn cho tên hung thủ kia là ca ca tốt. Làm sao nỡ đánh hắn, bàn tay vừa chạm lên mặt hắn lại biến thành vuốt ve, nàng dịu dàng nói: "Ta cũng có lỗi."
Nàng không nên không biết tốt xấu mà gửi thi thể đứa bé cho hắn, dọa hắn sợ. Nếu hắn không phải là đang giả vờ, mà thật sự là kẻ ngốc, thì nàng đã làm chuyện vô cùng tàn nhẫn.
Lam Tranh nghe thấy câu này, lại khiến hắn không vui chút nào. Cái gì mà gọi là nàng cũng có lỗi? Chẳng lẽ tùy tiện giết đứa bé của hắn, chỉ một câu có lỗi mà xong à?
"Vũ Lâu, con của chúng ta như thế nào……"
Chết như thế nào?
Là ngươi giết đúng không?
Vũ Lâu không có cách nào trả lời, nàng đã quen một mình gánh vác mọi chuyện. Trong mắt nàng, Thái tử là ca ca tốt mà Lam Tranh vô cùng tôn kính, yêu quý, bảo nàng làm sao có thể nói ra, việc Tần gia bị xử phạt, và việc đứa nhỏ bị giết có thể là do Thái tử dùng kế giết chết được. Nếu Lam Tranh tìm Thái tử trả thù, chẳng phải là sẽ khiến Thái tử nghi ngờ, tìm cách đối phó Lam Tranh hay sao.
Tạm thời giấu diếm chân tướng sự việc đã, đợi đến lúc chín mùi, sẽ lại nói cho Lam Tranh. Vũ Lâu nghĩ thế liền trả lời: "Là do sơ sảy……" Nàng nhẹ nhàng nói: "Là do sơ sảy…… ta bị ngã……"
Lam Tranh cười lạnh trong lòng, sơ sảy à? Vẫn nói dối, vì sao dám làm lại không dám nhận???



Bức thư chí mạng
Vốn dĩ, Vũ Lâu đến tìm Lam Tranh để thị uy, muốn tỏ ý không chịu thua. Nhưng giờ nàng nghĩ là Lam Tranh vẫn chưa hồi phục, kẻ chủ mưu là Thái tử, nên cũng không biết tiếp theo nên làm gì mới đúng. Nghĩ đến việc vô duyên vô cớ chịu oan khuất, liên lụy cả nhà, nước mắt lại trào ra, nàng dựa vào vai Lam Tranh: "…… Ta không có cách nào giúp ngươi được, cha ta đã bị tước chức quan, biếm thành dân thường, ta thì bị cưỡng chế ở lại kinh thành, chờ hình phạt sau, tương lai còn chưa biết thế nào."
"Ta sẽ viết thư cho mẫu hậu, nói là việc không bảo vệ tốt cho đứa bé không phải lỗi của ngươi, là do trước khi ngươi đi, ta đánh ngươi. Nên đứa nhỏ mới……" Lam Tranh nói: "Đều là tại ta, không liên quan gì đến ngươi, mẫu hậu sẽ tha thứ cho người. Đúng rồi, cứ như vậy đi."
"Việc này……" Vũ Lâu chần chừ: "Như thế có được không?"
"Chắc chắn được mà. Chỉ cần không phải lỗi của ngươi là được!" Ánh mắt Lam Tranh sáng rỡ, khoe khoang: "Ta thật là thông minh."
"Ngoan?" Vũ Lâu nói: "Ngươi vẫn chưa trả lời, ngươi đón Thẩm Băng Sơ về làm gì?"
"Ta…… ta……" Lam Tranh ấp úng, quệt mồm nói: "Vì muốn chọc giận ngươi. Muốn chọc ngươi tức lên quay về. Nhưng ngươi cũng không về."
"Chọc giận ta? Không sợ ta về lại đánh ngươi sao?"
Lam Tranh đang chờ những lời này đây, cầm tay Vũ Lâu đặt lên mặt mình: "Ngươi thích đánh thì đánh đi, nếu ngươi có thể quay về, dù bị đánh ta cũng bằng lòng."
Nghe hắn nói thế, Vũ Lâu mỉm cười: "Ai thích đánh ngươi."
"Vì ngươi thích ta, nên mới không nỡ đánh ta."
Vũ Lâu thấy hắn đấu võ mồm với mình, muốn phản bác nên đưa tay ra vẻ định đánh hắn. Nhưng tay vừa vươn ra, đã bị hắn túm lấy, giữ trên đầu. Đôi môi ấm áp của hắn từ từ chạm vào môi nàng, cái lưỡi không an phận vội vã tiến vào, dây dưa trong miệng nàng. Xa nhau đã lâu mới gặp lại, khiến hắn càng mạnh mẽ vuốt ve trên thân thể nàng. Vũ Lâu vẫn chưa chuẩn bị tốt tinh thần để thân mật với hắn, nàng vặn vẹo người muốn tránh, không ngờ động tác này càng khiến nàng gặp nguy hiểm hơn, nàng nhanh chóng cảm nhận được hơi thở của hắn càng lúc càng trở nên nặng nề.
"Lam Tranh! Lam Tranh!" Vũ Lâu cố gắng dứt khỏi nụ hôn triền miên của hắn: "Không được, đừng quậy nữa."
"Vũ Lâu, ta muốn nàng." Hắn chôn mặt vào gáy nàng, vuốt ve, hắn vì nhẫn nhịn mà giọng điệu trầm khàn rất thống khổ.
Nàng vừa mới sảy thai, Phươ