Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.
ngươi không được ngồi thùng tắm, sẽ bị viêm đấy……" Lam Tranh nói: "Nếu không được tắm, để ta lau rửa cho ngươi."
"Trong cung nhiều người như vậy, ta sai thị nữ làm là được rồi, hoặc tự làm cũng được, không phiền đến ngươi."
"……" Lam Tranh nhìn Vũ Lâu, ánh mắt vô cùng chân thành: "Ngươi để ta làm đi, đều là tại lá thư ta viết không tốt, khiến nhà các ngươi thê thảm như vậy…… Ngươi để cho lòng ta được thanh thản một chút đi, được không, được không, được không……."
"Được, được!" Đừng có lặp đi lặp lại nữa.
Nói rồi nàng cởi xiêm y để hắn lấy khăn lau người cho mình. Tuy Lam Tranh đã nói, trên người nàng có gì hắn chưa từng thấy qua đâu, nhưng hắn nhìn lâu như vậy, lại cứ động chạm vào nàng, hắn cũng không chịu nổi. Thân mật với nàng thì không được, chịu không nổi cũng không có cách nào. Nhịn thật là khó chịu, hắn ném khăn đi: "Mệt quá, không lau nữa, ngươi tự làm đi!" Hắn quay đầu nằm xuống giường.
Kế hoạch của hắn vốn là như thế này. Không phải Tần Vũ Lâu nàng muốn bỏ rơi hắn, tìm cành cao khác hay sao. Hắn sẽ đối xử thật tốt với nàng, để nàng có hy vọng lại được trở lại làm Vương phi, sẽ cư xử tốt lại với hắn. Không phải nàng muốn thông đồng với Tấn vương hay sao, thế thì hắn sẽ quản lý nàng thật chặt chẽ, để ngay cả thái giám nàng cũng không thể gặp được. Không phải dám giết đứa con của hắn sao, vậy hắn sẽ lại làm cho nàng mang thai lại một lần nữa. Không phải nàng rất ghen tị hay sao, chờ khi nàng sinh đứa bé xong, đừng nói là khôi phục thân phận, hắn sẽ cưới nữ nhân khác, để Tần Vũ Lâu nàng cái gì cũng không thể đạt được. Đuổi nàng đi Liêu Đông, làm một nữ nhân bị chồng ruồng bỏ.
Nhưng mà…… có lẽ hắn đã đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Vũ Lâu với hắn.
Hắn buồn bực, rối rắm quay lại, liếc mắt nhìn "kẻ gây họa", thấy nàng xiêm y hững hờ, trần ra nửa tấm lưng thon và bờ vai xinh đẹp, dáng người yểu điệu, yêu kiều, đầu hắn ong một tiếng, chờ đến lúc hắn hồi phục lại tinh thần, thì người đã đặt dưới thân hắn rồi.
Trò đùa dai
Vũ Lâu bị hắn mạnh mẽ đặt xuống giường, quần áo vẫn còn đang xộc xệch. Nàng vốn chán ghét là hành vi cứ hơi một tí là muốn sàm sỡ nàng của hắn, vừa mới ném khăn nằm xuống xong, giờ lại bổ nhào vào nàng. Nàng tưởng hắn cố ý trêu chọc nàng, thừa lúc nàng chưa kịp chuẩn bị, lại định xơ múi trên người nàng. Nên không nói câu gì, tát hắn một cái. Lam Tranh giật mình ôm lấy mặt, liền bình tĩnh lại ngay.
Vũ Lâu ngồi dậy, kéo lại vạt áo: "Thành thật một chút đi, đừng có động chân động tay nữa."
"Ta động chân động tay thì sao nào?!" Lam Tranh ầm ĩ: "Ngươi coi ta là ai, muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng hả." Hắn tức giận thật sự: "Được, Tần Vũ Lâu, ngươi chờ đó, ngươi không cho ta động vào ngươi, ngươi nói đi, ngươi muốn ai động vào ngươi hả? Ta sẽ thỏa mãn ngươi, ngày mai bảo mẫu hậu đưa ngươi vào giáo phường tư (Gần giống thanh lâu) để nam nhân khác động chạm ngươi cho thỏa thích."
Tâm tình Vũ Lâu cũng không tốt, nàng cứng đầu: "Đi đi, đi đi, ai chạm vào ta cũng tốt hơn cái người như sói như hổ giống ngươi."
"Vì sao?"
"Tối qua hoạt động nhiều quá, mệt mỏi, đau lưng, không ngồi được ghế cao."
Khóe miệng Thái tử Độc Cô Tĩnh Thần hiện lên một nụ cười thản nhiên, những người khác cũng đều cười trộm. Không biết ai lại nói một câu: "Sao Huệ vương phi không biết cách làm cho điện hạ giảm hoạt động cơ thể à." Khiến cho tiếng cười trộm vỡ òa thành những tràng cười to.
Lam Tranh làm như không nghe thấy, tiếp tục chỉ vào ghế nói: "Dù sao ta cũng không ngồi ghế này." Hắn đưa mắt một vòng, nhìn đến Thanh Hà vương, bê ghế đến trước mặt hắn: "Vóc dáng đệ đệ cũng cao, đổi với ca ca đi."
Vóc dáng cao cái quỷ, rõ ràng là không khác gì mấy so với ngươi, có được không hả. Nhưng Thanh Hà vương vẫn nhìn sang Thái tử thấy hắn không nói gì, đành phải hừ một tiếng: "Được." Nói rồi giật cái ghế, tức khí ngồi xuống.
Choảng. Bịch.
Ghế vỡ, người rơi xuống đất.
Trừ Lam Tranh, mọi người đều sửng sốt. Lam Tranh cười ha ha nói: "Đệ đệ không chỉ cao, mà còn nặng nữa, từ giờ ăn ít thôi."
Thanh Hà vương lồm cồm bò dậy, túm vạt áo Lam Tranh: "Ngươi dám tính kế ta!"
"Cái gì mà tính kế đệ?" Lam Tranh mờ mịt hỏi, sau đó quay sang Độc Cô Tĩnh Thần cầu cứu: "Tứ ca, tứ ca, huynh xem, hắn muốn đánh ta."
Độc Cô Tĩnh Thần nói: "Buông ra."
Chỉ nói hai chữ, Thanh Hà vương liền không dám cử động nữa. Độc Cô Tĩnh Thần nói với thư đồng bên cạnh: "Để Huệ vương ngồi đây đi."
Thư đồng vội đứng dậy, để Lam Tranh ngồi xuống. Mình thì lui về phía sau. Thái phó mặc dù là thầy của Thái tử, có thể quản giáo Thái tử, nhưng với triều đại này thì có ngoại lệ, ông ta lại bị Thái tử khống chế rất gắt gao. Khi Huệ vương còn bình thường, hai huynh đệ ở trên lớp thường là ngươi tranh ta đoạt, đều tung chiêu lạ kỳ, luận đạo đều kết hợp kim cổ, còn bắt hắn làm trọng tài, khổ không sao tả xiết. Đến khi Huệ vương gặp sự cố, ra phủ sống một mình, lớp học này chỉ một mình Thái tử định đoạt. Lúc tâm tình hắn tốt, Thái ph