Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
g tại chỗ, ánh mắt của cô ta như là muốn phun lửa, tuy rằng cô ta chưa từng có hy vọng xa vời bọn họ ở chung một phòng vẫn còn trong sạch thuần khiết, nhưng khi thật sự để cô ta trông thấy người đàn ông kia ôm người phụ nữ nửa thân trần, nhìn thấy cổ anh có dấu răng màu đỏ, cô ta vẫn không có cách nào ung dung chấp nhận.
“Tôi nói đi ra ngoài, không nghe thấy sao?” Thiệu Duật Thần hét lớn một tiếng, vòng tay càng ôm chặt hơn, một tia sáng lo sợ, chỉ nghe thấy tiếng đập cửa to lớn ở phía sau. Trong đầu Thiệu Duật Thần xuất hiện dáng vẻ ghen ghét dữ dội của Mục Uyển Thanh, ở trong nhà này cũng chỉ có cô ta dám đập cửa của anh.
Ninh Hi dán sát khuôn mặt mình trong ngực anh, hơi thở gấp gáp dần dần lắng xuống, cô mở miệng nói một cách yếu ớt, “Có phải Mục tiểu thư hay không?” Cô đang thăm dò anh, thấy anh không trả lời cô lại cúi đầu khẩy nút áo sơ mi của anh, “Có thể bị người ta thấy không?”
“Hừ! Sợ nhìn thấy thì sau này đừng la lớn tiếng như vậy!” Anh giả vờ giận dỗi, nghiêng đầu cắn cổ cô, Uông Ninh Hi hét lên một tiếng, sau đó lại nhịn xuống, cô không thể để cho người khác vọt vào nữa. Mục Uyển Thanh còn đứng tại cửa chưa đi được hai bước, cô ta cắn chặt môi, nắm chặt nắm tay, cuối cùng không quay đầu lại mà đến phòng ông cụ.
Thiệu Duật Thần dường như rất thoả mãn nhìn cô đau đớn lại cúi đầu mà không dám rên rỉ ra tiếng, anh không kiêng nể gì hôn lên cổ cô, gặm cắn xương quai xanh xinh đẹp của cô, một bàn tay sờ trên ngực cô bỏ đi chiếc khăn tắm duy nhất kia, từ làn da trắng mịn của cô xuống dưới, cảm giác ẩm ướt nóng bỏng kích thích thần kinh của anh, có chút cấp bách không thể dằn nổi, anh cắn vành tai của cô khẽ nói, “Giúp anh lau người.” Thanh âm kia vừa thấp lại khàn giọng, Ninh Hi hơi hoảng hốt, nhưng tỉnh táo lại, cô vẫn còn một ít bạo dạn trước khi mê muội, “Em không muốn.”
“Vậy thì vừa lúc, không tắm rửa, dù sao tắm rồi cũng phải tắm lại nữa.” Đây dường như gãi trúng chỗ ngứa.
Ngày hôm sau hai người thức dậy rất sớm, Thiệu Duật Thần không phải là người không có chừng mực, hôm nay có việc quan trọng, tối qua bọn họ sung sướng cũng có chừng có mực. Lúc xuống ăn sáng, Ninh Hi ngại ngùng nên tìm chiếc áo cao cổ mặc vào, Thiệu Duật Thần mặc kệ, vẫn mặc quần áo thường ngày, dấu răng nhỏ trên cổ cứ như vậy mà lộ ra, anh không hề kiêng dè, ngược lại nụ cười của Thiệu Duật Văn khiến Uông Ninh Hi có chút xấu hổ. Mục Uyển Thanh buồn bực vùi đầu ăn cơm của mình, không thèm liếc mắt nhìn một cái, một câu cũng không nói.
Khi lên lầu thay quần áo, Ninh Hi và Mục Uyển Thanh đối mặt tại cầu thang, cô ta liếc cô bằng ánh mắt khinh thường, “Uông tiểu thư là quỷ hút máu à, sao lại thích cắn cổ. Hừ!” Nói xong cô ta kiêu ngạo khoanh hai tay mà sượt qua trước mặt Ninh Hi.
Thay quần áo xong, Ninh Hi suy nghĩ một chút vẫn cất khẩu súng vào trong túi, đúng lúc Thiệu Duật Thần vào phòng, anh thay áo sơ mi, đeo cà vạt, vật kỷ niệm tối qua của cô vừa lúc được che khuất, cô nhẹ nhàng thở ra, cô thật lo sợ anh cứ như vậy đi ra ngoài để cho toàn bộ thế giới đều biết anh bị quỷ hút máu cắn một miếng.
“Than thở tức giận gì đó, sợ anh để cho người khác biết em cắn anh?” Anh liền đến gần muốn hôn lên mặt cô, Ninh Hi né tránh, “Đi nhanh đi, đừng để người khác chờ chúng ta.”
Thiệu Duật Thần bất động, tò mò nhìn cô, “Bọn họ nên chờ chúng ta. Súng em đâu?” Anh hỏi.
Ninh Hi sửng sốt một chút, “Ở trong này, anh chờ chút.” Nói xong cô liền mở túi, cúi đầu bắt đầu lục lọi.
Thiệu Duật Thần nhịn không được mà lấy tay che miệng cười, nhìn cô loay hoay nửa phút mới lấy ra. Anh nhận súng, mở ngăn kéo bàn trang điểm bên cạnh bỏ vào, “Chúng ta đến công ty không cần mang theo, có anh ở đây mà, còn nữa vừa rồi để cho em dùng súng, đợi em tìm ra thì đã đánh thành than tổ ong rồi.”
Uông Ninh Hi cười ảm đạm, cô sẽ không phạm sai lầm như thế.
Xe đậu tại lối vào của toà cao ốc Thiệu thị như thường lệ, Văn Chính Đông và Điền Kế Sơn một trái một phải mở cửa sau xe, cẩn thận che chở Thiệu Duật Thần và Uông Ninh Hi đi ra, đi chưa được mấy bước, chợt nghe thấy phía sau có xe đi lên, Thiệu Duật Thần quay đầu lại nhìn thoáng qua, anh dừng bước chân đứng tại chỗ, dù sao chú Tứ cũng là trưởng bối, lúc này thái độ của ông ta hẳn là hạ thấp.
Uông Ninh Hi đi theo sau anh cách nửa bước, toàn thân là bộ âu phục nhỏ màu trắng nhạt, nhìn già dặn lại không mất đi sự dịu dàng, tay cô nắm chặt túi xách, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt khác thường của người đàn ông gọi là Đoàn Dịch Lâm kia, cô sẽ sinh sôi nảy nở một loại bất an cực độ ở trong lòng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, nụ cười phóng túng không đàng hoàng của hắn luôn khiến cô sởn tóc gáy. Giờ phút này Đoàn Dịch Lâm đang dìu chú Tứ tập tễnh chậm chạp đi về phía bọn họ.
Thiệu Duật Thần đi trước vài bước đưa tay đỡ chú Tứ, vẻ mặt lo âu, “Chú Tứ, thực ra có chuyện gì lớn ngài có thể dặn dò tôi xử lý, lúc này ngài nên ở nhà dưỡng sức cho khoẻ, chuyện của Quảng Sinh thật đáng tiếc, chú Tứ nên nén bi thương thuận theo sự thay đổi.”
Sắc mặt của chú Tứ dường như không giống