The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

con dao, ý là đam mê dục vọng có thể dẫn đến hậu quả khó lường.
Thiệu Duật Thần hơi giật mình, nhưng anh vẫn mỉm cười, “Uyển Thanh, cô bé em làm thế nào mà nói chuyện không có chừng mực, cẩn thận không gả đi được. Còn nữa em đừng nói anh như hôn quân, ngộ nhỡ hội Thanh Sơn và Thiệu thị xảy ra sơ xuất gì, lỗi lầm này của anh không thể tha thứ.”
“Nếu thực sự xảy ra chuyện vì việc này, lỗi của anh vẫn được tha thứ, tiền và địa vị ngược lại không quan trọng, nhưng đây là tâm huyết cả đời của ba nuôi, còn gầy dựng trên mạng sống của anh cả và chị dâu, còn có Cẩm Nhiên đáng thương.” Mục Uyển Thanh đưa ra vẻ mặt bi thương, Thiệu Duật Thần rốt cuộc không cười nổi.
Mục Uyển Thanh nhìn thấy bộ dáng suy nghĩ sâu xa của anh thì trong lòng nhịn không được mà đắc ý, Uông Ninh Hi người phụ nữ này cô ta nhất định phải đuổi đi, nhưng cô ta tò mò, tại sao Đoàn Dịch Lâm lại có hứng thú đối với cô, hắn nói với cô ta người phụ nữ này có bí mật động trời là có ý gì? Mục Uyển Thanh và Đoàn Dịch Lâm được hội đồng quản trị gọi hỏi ý kiến vài lần, nhưng không có lần nào chiếm được ưu thế, người đàn ông này làm việc tuyệt đối tàn nhẫn, hoàn toàn không để lại đường sống, điều này khiến cô ta không dám hành động thiếu suy nghĩ, hiện tại chỉ có thể nghe theo sắp xếp của hắn. Bất tri bất giác, Mục Uyển Thanh đã bị Đoàn Dịch Lâm thao túng.
Lư Bội Nghiên mang theo túi đồ mua sắm đến bãi đậu xe trong lòng đất, tìm được xe của Đoàn Dịch Lâm cô ta liền mở cửa ghế phó lái rồi ngồi xuống, “Uông Ninh Hi thật sự đến đây.” Cô ta cột lại tóc mình, vui vẻ lấy ra hai túi đồ lót, “Thế nào, đẹp không, có phải rất HOT hay không?”
Đoàn Dịch Lâm cười nhạt, lời nói của Lư Bội Nghiên hắn căn bản không nghe. Tâm tình của hắn vô cùng tốt, quả nhiên không ngoài phán đoán của hắn, Đới Mạt Nhan, người phụ nữ làm cho hắn khắc cốt ghi tâm, quả nhiên là trọng thao cựu nghiệp (làm lại việc đã từng làm trước kia).
“Đây chính là ánh mắt của Uông Ninh Hi, chậc chậc, Thiệu tiên sinh của chúng ta thật đúng là diễm phúc khôn cùng nhỉ?” Lư Bội Nghiên cố ý kích động hắn, cô ta không thích hắn dùng bộ dạng thờ ơ này.
Những lời này Đoàn Dịch Lâm thật có lắng nghe, hắn liếc mắt nhìn đồ vật trong tay cô ta, áo ngực ren màu đen hơi mỏng, có thể lộ ra ánh sáng nhạt, vùng tam giác của quần lót nhỏ đến đáng thương, trong đầu Đoàn Dịch Lâm lập tức hiện ra bộ dáng cô mặc vào đến mê người, trên tay dường như còn lưu lại cảm xúc mềm mại trước người cô vào ba năm trước. Hắn cảm thấy hơi nóng, liền đoạt lấy đồ vật trong tay cô ta nhét vào trong túi, “Đây là để mặc, không phải cầm xem.”
Lư Bội Nghiên dường như không tức giận, “Được, trở về mặc cho anh xem.”
Đoàn Dịch Lâm không nói gì, trong đầu lại là người phụ nữ kia mặc thứ này cho người đàn ông khác xem, trong lòng hắn nhảy lên bốc cháy, những người dám chạm vào đồ của hắn sẽ không được chết tử tế. Nói xong, hắn đạp chân ga, dùng sức đánh tay lái, Lư Bội Nghiên chưa chuẩn bị, cũng may cửa xe đóng chặt, bằng không cô ta nhất định bay ra.
Khi Uông Ninh Hi trở về, vừa vào phòng khách thì thấy Mục Uyển Thanh từ trên lầu đi xuống. Trông thấy bao lớn bao nhỏ trong tay Điền Kế Sơn, Mục Uyển Thanh lấy làm kinh hãi, “Uông Ninh Hi, lúc này cô lại có thể ra ngoài đi dạo phố?” Cô ta trừng mắt nhìn cô, có chút khó tin, không phải nói không thể đi ra ngoài, cô ta ước gì Ninh Hi lập tức phơi thây đầu đường, nhưng cô ta thật không ngờ Uông Ninh Hi lại có lá gan như vậy.
Ninh Hi ngược lại có dáng vẻ điềm nhiên như không, “Hôm nay tôi đột nhiên cảm thấy rất nhàm chán, muốn làm chút chuyện, vì thế ra bên ngoài đi dạo.” Nói xong cô dặn dò người làm bên cạnh, “Chị Trương, phiền chị đem những vật liệu này vào nhà bếp.”
Người làm cũng có chút kinh sợ, làm sao sử dụng mứt hoa quả mà thiếu phu nhân mua ngoài phố, một đám người đều nơm nớp lo sợ.
Ninh Hi mỉm cười, “Gần đây tôi học trên mạng cách làm vài món điểm tâm mới, muốn làm thử cho tiên sinh ăn, vì thế sẽ đích thân lo liệu, các người cất vào là được.” Cô hoàn toàn phớt lờ Mục Uyển Thanh, tuy rằng cô không rõ điều gì đã kích động người phụ nữ kia, nhưng cô chỉ muốn làm cho cô ta nhanh chóng quay về nguyên hình, cô ta như vậy ở lại bên cạnh Thiệu Duật Thần cô không thể yên tâm.
Mục Uyển Thanh cuối cùng thiếu kiên nhẫn, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người nghênh ngang mà đi.
Uông Ninh Hi cũng có quyết định của chính mình, cô muốn nhìn người phụ nữ đố kị điên cuồng này rốt cuộc còn có thể mang theo cái đuôi tới khi nào, cô không tin Mục Uyển Thanh sẽ một lòng giúp đỡ Thiệu Duật Thần trở về đường ngay, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, sự nhạy cảm của nghề nghiệp liền nói với cô, Mục Uyển Thanh là người phụ nữ nguy hiểm.
Trở lại phòng ngủ nhưng không có Thiệu Duật Thần ở bên trong, cô không đợi nữa mà mang theo áo sơmi và cà vạt mới đến thư phòng, đẩy cửa ra thì thấy anh ngồi trên sô pha bên ngoài, bưng một ly rượu đỏ đặt bên môi.
“Duật Thần, anh sao thế?” Hưng phấn trên mặt Ninh Hi lập tức tiêu tan, cô cứ đứng ở cửa nhìn anh, trong lòng có chút bất an không rõ r