XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

n dùng sức như muốn nhét cô ta vào người mình, “Tại sao không lên xe, em có biết một mình làm như vậy rất nguy hiểm.”
“Lần này không thành công, trong lòng em không phục, lại sợ bị người khác theo dõi.”
“Vì vậy bỏ lại anh?”
“Em không thể liên luỵ đến anh, buổi chiều em luôn giả vờ lượn vòng trong đó, xác định an toàn em mới trở về.”
Đoàn Dịch Lâm không nói gì, cứ như vậy nhìn cô ta, hoá ra người bên cạnh hắn mới đáng giá để hắn yêu thương và quý trọng, nhưng hắn lại lãng phí thời gian ba năm tưởng nhớ một vết thương đã thối rửa.
“Bội Nghiên, nếu có chuyện như vậy nữa, nhớ rõ để anh giúp em.” Đoàn Dịch Lâm khẽ vuốt mái tóc dài của cô ta, “Về sau chuyện như vậy không cần tự mình ra tay, tìm người khác làm, anh không muốn em mạo hiểm nữa.”
“Vậy Thiệu Duật Văn thì sao?” Lư Bội Nghiên giữ chặt tay hắn, đặt ở bên miệng nhẹ nhàng liếm.
“Cô ta không thể chết được.” Đoàn Dịch Lâm cười lạnh lùng, “Từ từ sẽ đến.” Hắn luồn tay qua thắt lưng cô ta, nhẹ nhàng cắn lỗ tai cô ta. Thực ra Lư Bội Nghiên không biết nhiều về ý tưởng của Đoàn Dịch Lâm, thật giống như chiều nay hắn đột nhiên bảo cô ta đi giết một cảnh sát không có liên quan, nhưng cô ta chưa bao giờ hỏi, cô ta biết Đoàn Dịch Lâm nhất định có lý do của hắn.






Xảy ra tai nạn
Sáng hôm sau Ninh Hi dậy rất sớm, thấy Thiệu Duật Thần ngủ rất sâu nên cô không quấy rầy anh, một mình xuống lầu thì thấy Văn Chính Đông ngẩn ngơ trong phòng khách. Ninh Hi tò mò cũng hoang mang, lúc này sự khác thường của Văn Chính Đông rất khó khiến cô không chú ý và cảnh giác.
“Chính Đông!” Cô đứng ở bên cạnh anh ta, người kia thậm chí không có phản ứng gì. Cô càng thêm lo lắng, bảo vệ như vậy đặt ở bên cạnh Thiệu Duật Thần thì dùng thế nào.
“Anh như là không yên lòng, có phải xảy ra chuyện gì hay không?”
Văn Chính Đông ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt rất nghiêm túc, loại nghiêm túc này mang theo cảnh báo nào đó, “Tôi không sao.” Anh ta nói rất kiên quyết, nhưng Uông Ninh Hi không tin, cô còn muốn truy hỏi thêm thì chợt nghe anh ta mở miệng, “Gần đây cô phải đặc biệt cẩn thận, sự việc có chút bất thường, còn có Thiệu…” Văn Chính Đông nói một nửa liền sửa miệng, “Thiếu gia xuống rồi, phu nhân có thể chuẩn bị ăn cơm.” Trên mặt anh ta khôi phục nụ cười thản nhiên giống như thường ngày.
“Chỉ là có chút cảm giác không tốt, cảnh sát kia là người của tổ càn quét tội phạm, chỉ là một nhân viên trong văn phòng mà thôi, nhưng có người dụng tâm dùng súng trường ngắm bắn khiến ông ta mất mạng.” Văn Chính Đông nhìn cô, hai tay chậm rãi đút vào túi quần, khôi phục lại vẻ bình tĩnh và thâm tàng bất lộ trước sau như một của anh ta.
Chuyện này có chút kỳ hoặc, giải thích duy nhất chính là người cảnh sát kia ngoài những công việc trong văn phòng còn làm một số chuyện người khác không biết, mà có người không muốn cho anh ta làm tiếp tục. Cô đột nhiên nhớ tới Phương Văn Chính, anh ta hình như cũng không phải là nhân viên văn phòng đơn giản. Nghĩ đến đây cô giật mình, đột ngột ngẩng đầu nhìn Văn Chính Đông, chẳng lẽ người nọ là người liên hệ của anh ta? Việc này dường như có thể giải thích biểu hiện bây giờ của anh ta.
“Đi thôi, Duật Thần đang nôn nóng chờ.” Cô còn chưa thoát ra khỏi mơ hồ và kinh ngạc thì đã bị anh ta nắm cánh tay đưa ra ngoài.
Thiệu Duật Thần quả thực chờ có chút sốt ruột, “Mua cái gì mà lâu như vậy?” Anh đoạt lấy hộp thuốc trong tay cô, chỉ nhìn thoáng qua trên mặt anh có chút hờn giận, “Mua thứ này làm gì? Em vẫn dùng nó?”
Ninh Hi ngỡ ngàng lắc đầu: “Hôm qua không phải kỳ an toàn, anh lại không dùng biện pháp…”
Thiệu Duật Thần nhấp miệng, suy nghĩ một chút, anh nắm tay cô, “Trước kia anh làm như vậy là bởi vì không muốn em làm người mẹ chưa kết hôn, sợ em có gánh nặng, nhưng bắt đầu từ ngày hôm qua, chúng ta không cần lo lắng đến những điều đó, em không biết là chúng ta vào độ tuổi này rất thích hợp để sinh con sao? Qua 30 tuổi chúng ta có thể sinh ra đứa nhỏ không được khoẻ mạnh, chúng ta cần nắm chặt thời gian để sinh ra vài đứa.”
Ninh Hi bị ngôn luận khôi hài của anh chọc cười, “Ai sinh với anh? Hơn nữa trước khi anh 30 tuổi nhiều lắm sinh ra một đứa.”
“Chúng ta hãy nắm chặt cơ hội, nói không chừng có thể kiếm ra hai đứa. Anh còn nghe nói ở chỗ bác sĩ thú y có một loại thuốc nhiều con gì đó, heo uống vào có thể sinh rất nhiều, căn cứ vào heo và con người có những đặc điểm cơ bản của động vật có vú, anh nghĩ em có thể thích hợp thử một chút.”
Ninh Hi giả vờ giận dỗi, anh lại lấy cô ra so với heo. Nhưng nói đến chuyện này, Ninh Hi đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, chu kỳ của cô hình như kéo dài thật lâu. Cô hơi lo lắng, lúc này thật sự không phải là thời cơ mang thai.
Trong công ty, Uông Ninh Hi thật sự không đến đúng thời gian chút nào, cô ở trong văn phòng của anh cũng không phải cách, luôn có rất nhiều giám đốc và khách hàng lui tới ra vào, cô chỉ trốn ở phòng trong ngủ, lúc này cô không cần lo lắng gì, Văn Chính Đông và Điền Kế Sơn ngay tại bên ngoài.