Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

không dám phản bác đối với câu nói vô lý của ông cụ. Lại không ngừng dịu dàng an ủi: “Cha, xin người bớt giận. Con đã liên lạc với bên kia, đã phái quân y tốt nhất tới. Lận Khiêm đã tỉnh lại rồi…”
Ông cụ thuận tại cầm một ly trà lên hất lên mặt đứa con trai, ở trước mặt người khác, ông cụ không bận tậm hiện tại ông cũng là người có thân phận.
Sư trưởng Trương bị một ly trà đổ xuống cũng không tránh không né, lau lá trà trên mặt, thấy ông cụ cũng hết giận một chút, lúc này mới đi ra, đụng phải Lý Chấn Hoa cũng không lúng túng.
“Làm phiền chú Lý khuyên cha một lời, thân thể ông không tốt không nên tức giận. Khiêm Tử đã không sao, có tin tức gì cháu sẽ lập tức thông báo cho chú.”
Lý Chấn Hoa đi theo ông cụ Trương mấy chục năm, ông cụ có ân cứu mạng với ông. Bỏ qua cơ hội thăng chức, không ở bên cạnh vợ con mà chỉ muốn ở bên cạnh chăm sóc ông cụ. Người nhà họ Trương đều coi ông là trưởng bối, rất tôn kính với ông.
Lý Chấn Hoa dường như đã quá quen thuộc với cảnh này, trên mặt không hề có vẻ ngạc nhiên, trấn định tự nhiên gật đầu một cái: “Chú sẽ khuyên lão thủ trương. Cháu đi đi.”
Ông đi vào phòng, chỉ thấy ông cụ vẻ mặt lo lắng đi tới đi lui ở trong phòng.
“Đã về.” Ông cụ nhìn Lý Chấn Hoa, giống như đang suy nghĩ cái gì. Lâu sau mới nói: “Theo ý anh, cô bé kia thế nào?”
Lý Chấn Hoa cười một tiếng: “Tôi cảm thấy rất tốt, chẳng qua ánh mắt của tôi không bằng với ngài được.”
Ông cụ Trương nhìn chằm chằm ông, hừ một tiếng. Đi tới ghế gỗ nệm êm ngồi xuống: “Khiêm tử ở đó, anh xem có nên bảo người đi đón nó trở về?”
Lý Chấn Hoa biết là ông cụ không đành lòng: “Nếu ngài không yên tâm, vậy tôi đi một chuyến. Nhưng… Chỉ sợ không tốt đối với tương lai của cậu ấy.”
Ông cụ trầm ngâm một chút, gật đầu một cái: “Thôi, là tôi suy nghĩ không chu đáo. Để cho nó học hỏi kinh nghiệm cũng tốt. Nói cho thằng cả, để cho nó sai người đi chăm sóc.”
Lý Chấn Hoa nghĩ thầm, chỉ sợ “học hỏi kinh nghiệm” là giả, muốn tách cô bé kia với Lận Khiêm ra mới là thật. Ngoài miệng lại nói: “Từ trước đến giờ cậu cả vẫn luôn thương Khiêm Tử, ngài không nói cậu ấy cũng sẽ sai người đi chăm sóc.”






Tống Mộ Thanh gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho Lận Khiêm, nhưng mỗi một lần kết quả đều khiến cho cô thất vọng.
Cô suy nghĩ rất nhiều lý do cho anh, ví dụ như hiện tại anh không có điều kiện nghe điện thoại, bên kia tín hiệu không tốt. Vừa biết giờ anh đã không có việc gì, nhưng cô vẫn không yên tâm, trong tay không ngừng lặp lại động tác cường điệu, cho đến khi điện thoại di động hết pin tự động tắt nguồn.
Hình ảnh anh bị thương nằm viện lần trước lại hiện lên trong đầu cô. Mặc kệ nói như thế nào, điều kiện thuốc thang bên kia vẫn không bằng bên này, chỗ ở đơn sơ lại ở nơi băng tuyết ngập trời. Lần trước anh bị thương còn có cô ở bên cạnh chăm sóc, mặc dù lần này có lính cần vụ đi theo anh, nhưng cuối cùng cũng là đàn ông, sao có thể chăm sóc cẩn thận bằng cô. Huống chi tính tình anh kỳ quặc, chỉ sợ rất nhiều chuyện riêng thà rằng cắn răng chịu đựng cũng không làm phiền người khác.
Cô ném điện thoại di động đứng lên, cắn đầu ngón tay đứng nguyên tại chỗ đảo quanh.
Lại nhớ tới khi cô hỏi Diệp Hoài Nam tình hình thương tích của Lận Khiêm thì anh ta liền bắt đầu ấp úng nói lảng sang chuyện khác, cô càng nghĩ càng nghi ngờ, cảm thấy khẳng định anh ta có chuyện lừa gạt cô. Càng suy đoán càng cảm thấy chắc chắn tình huống của Lận Khiêm không nhẹ như anh ta nói. Có lẽ anh đang hôn mê. Anh chưa qua bên Tây Tạng bao giờ, nói không chừng lại xuất hiện phản ứng cao nguyên mất. Đường đi lạnh lẽo lại cứng như vậy, có lẽ khi anh nhảy xuống từ trần xe tay chân bị thương. Bằng không, ông cụ Trương trải qua nhiều sóng to gió lớn như vậy khi nghe tin tức sao có thể có phản ứng lớn như vậy?
"Sau khi tổng giám đốc Triệu biết chuyện này vô cùng... có chút tức giận. Vì vậy bắt tôi mang Nhị thiếu gia đến xin lỗi cô." Anh ta cảm thấy tổng giám đốc Triệu đâu chỉ là "có chút" tức giận, sau khi biết rõ chuyện này ánh mắt nhìn Nhị thiếu gia khiến cho hiện tại anh ta nhớ tới cũng sởn hết tóc gáy.
"Chỉ là chuyện này?" Tống Mộ Thanh nhíu nhíu mày. Tay nắm tay cầm cửa xiết chặt, đẩy cửa ra ngoài một chút. Nhận được cái gật đầu đáp lại của trợ lý Triệu Nghị lập tức "bùm" một cái đóng sập cửa lại.
Hai người ngoài cửa sững sờ, đồng thời thiếu chút nữa bị nện vào chóp mũi. Khi cửa lần nữa được mở ra Tống Mộ Thanh đã một thân muốn ra ngoài, thản nhiên liếc nhìn hai người, cái gì cũng không nói, đi xuyên qua hai người bọn họ. Tam Tử phục hồi tinh thần lại, lập tức đi theo.
Tống Mộ Thanh đến sân bay, nhân viên công tác lại nói cho cô do nguyên nhân thời tiết, chuyến bay đến Lhasa đã ngừng bay.
"Không có chuyến đến nơi khác của Tây Tạng sao?" Cô nằm sấp ở trên quầy, vội vàng hỏi.
"Không có."
"Lúc này cậu đi Tây Tạng làm gì vậy?" Tam Tử giữ chặt cô, vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
Tống Mộ Thanh quay lại kinh ngạc khi trông thấy cậu ta. Vì vậy Tam Tử mất hứng, mất c