XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.

ng rõ ràng lắm’ chút nào, lấy lời này để lừa gạt cô. Không cần nói đến quan hệ của hắn với Lận Khiêm, chỉ cần nói một sĩ quan cao cấp bị thương trong khi diễn tập còn có thể dấu diếm nhiều như vậy, cả doanh trại cũng không thể điều tra, chuyện gì xảy ra? Người này rõ ràng là biết rất rõ ràng, nhưng phụng chỉ người khác không nói cho cô biết.
“Anh rể.” Tống Mộ Thanh đổi xưng hô, mới vừa ra khỏi miệng liền nổi da gà. Thấy anh rể Lận Khiêm sững sờ, cô lập tức nói: “Khiêm tử đã ở bệnh viện nhiều ngày như vậy, thương thế cũng đã tốt hơn rất nhiều, nhưng chuyện có đúng là bị thương lúc diễn tập hay không nhưng một chữ cũng không đề cập tới. Bình thương nhìn như không có gì nhưng em biết, trong lòng anh ấy không thoải mái.”
Anh rể Lận Khiêm liếc mắt nhìn cô một cái, gật đầu.
Lần diễn tập này trong quân khu chia ra thành hai sư đoàn, chỉ huy của đối phương chính là đối thủ nhiều năm của Lận Khiêm. Hai người biết nhau khi còn ở trong trường quân đội, mọi mặt đều ngang nhau, kể cả phần cứng hay phần mềm cũng đều không cùng trên dưới, một đường đấu đi lên. Hai người này cũng được coi là chính nhân quân tử, luôn xì mũi coi thường những thứ gọi là bí mật người không thể biết, vì vậy liền coi những trận đấu trong diễn tập của bội đội làm đấu trường tranh tài.
Lận Khiêm dấu diếm lâu như vậy là vì cái gì? Cònkhông phải là không muốn bởi vì bị thương liền bị mạnh mẽ kéo từ chiến trường vào bệnh viện. Cuối cùng thắng bại chưa định, tín hiệu diễn tập kết thúc chưa vang lên, anh làm sao có thể nhận thua?
Đàn ông ít nhiều cũng có chút sĩ diện hão, bị đối thủ đánh cho thành như vậy, làm sao có thể nói cho bạn gái biết được?
Tống Mộ Thanh liếc mắt nhìn vẻ mặt của hắn, hình như có chút mềm lòng.
“Bác sĩ cũng nói anh ấy phải an tâm điều dưỡng thân thể, không được luôn suy nghĩ đến những chuyện không vui. Em muốn khuyên anh ấy một chút nhưng lại sợ nói phải điều không nên nói, ngược lại càng khiến anh ấy khó chịu.” Cô nói đến bệnh bất trị của Lận Khiêm , lại camt thấy buồn cười, sợ bị phát hiện, lập tức cúi thấp đầu xuống, che đi ánh mắt giảo hoạt.
Hai câu này, anh rể Lận Khiêm cảm thấy Tống Mộ Thanh hiểu chuyện, khổi khỏi buông lỏng phòng bị, đem lời cảnh báo của Lận Khiêm “cô ấy tinh lắm, anh đừng mắc bẫy của cô ấy” ném ra sau ót.
“Em đừng quá lo lắng, nên làm như thế nào thì làm như thế đấy. Khiêm tử rất coi trọng mặt mũi, cảm thấy thua ở trên tay đối thủ rất mất thể diện. Em nói cho nó biết, nó thắng người ta nhiều năm như vậy, lần này thua cũng không thua thiệt!” Anh nhíu mày nói. Đột nhiên chứng kiến ánh mắt chợt lóe của Lận Khiêm, ý thức được không ổn, để lộ tin tức: “Em dâu, mấy ngày nay làm phiền em chăm sóc Khiêm tử rồi. Bộ đội còn có việc, anh đi trước.”
“Anh rể đi thong thả.”
Tống Mộ Thanh trở về phòng bệnh, nhưng một bóng người cũng không thấy. Không chỉ có người, đồ đạc cũng không hề thấy.
“Người trong phòng bệnh này đâu rồi?” Tống Mộ Thanh cả kinh, chẳng lẽ anh sợ cô cười, cuốn chăn nệm cuốn gói chạy trốn rồi? Cô ngăn một y tá nói.
Y tá lập tức thay đổi mặt, nhiệt tình giải thích với cô: “Lận đoàn trưởng đã được đổi lên phòng bệnh lầu trên. Tôi dẫn cô đi.”






Tống Mộ Thanh chỉ cầu ngoài miệng sảng khoái, nếu ở trước mặt người khác cô nói ra suy nghĩ của mình thì không gọi là Tống Mộ Thanh rồi. Cho nên, vừa vào phòng bệnh lầu trên liền thấy được cấp bậc đã được tăng lên như thế nào, cô không có cảm thán đặc quyền sa đọa cái gì cả, đôi mắt chỉ hề hề đảo quanh người Lận Khiêm.
Tống Mộ Thanh vừa vào cửa Lận Khiêm liền bảo cô đóng cửa lại. Tống Mộ Thanh chống lại ánh mắt ước ao ghen tị cùng u oán, quấn quýt, say mê của cô y tá sau lừng, khẽ mỉm cười, đóng mạnh cửa lại.
Sau hai ngày Lận đoàn trưởng không còn người nào hỏi thăm, vào lúc này trở thành miếng mồi ngon ở trong bệnh viện. Trong khi chờ thang máy lên lầu một lát, Tống Mộ Thanh tiếp nhận không ít ánh mắt ước ao, ghen tỵ.
Mấy ngày trước đó không thể không người hỏi thăm, trong bệnh viện đột nhiên có một số người tìm kiếm quan quân anh tuấn, cũng không ít cô gái trẻ hỏi thăm. Nhưng Lận đoàn trưởng vừa mới bị đối thủ lâu năm đánh bại một lần, tâm tình làm sao có thể tốt được? Tự nhiên thấy người sắc mặt liền kém đi, anh bày vẻ mặt diêm vương, không có người nào có gan lớn dám trực tiếp đi quyến rũ, vì vậy đành đi đường vòng, hỏi thăm tin tức từ chỗ Đỗ Tử Đằng.
Lận Khiêm đưa ra tử lệnh cho Đỗ Tử Đằng, không cho phép nói nửa chữ. Vì vậy miệng Đỗ Tử Đằng vô cùng chặt, cho dù là ai cũng đừng mong hỏi tin tức gì của Lận Khiêm từ miệng cậu ta.
“Đồng chí đoàn trưởng, không phải anh đang thị uy với y tá trưởng sao? Lá gan cũng quá lớn rồi, không sợ người ta mang cả người lẫn giường ném ra cửa bệnh viện?”
“Viện trưởng của bọn họ sẽ đích thân đón anh về.”
Lận Khiêm không sao cả cười. Nghĩ đến vừa rồi anh còn chưa kịp ngăn cản, hai binh lính phụng mệnh thủ trưởng nhất định phải đưa anh an toàn lên phòng bệnh trên lầu liền lấy đồ trong tủ ra, động tác vô