Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
br>Tống Mộ Thanh ngơ ngác nhìn anh thuần thục rửa rau cắt thức ăn, động tác giơ tay chém xuống, nghĩ trừ việc sinh con chắc chắn là anh không làm được, còn có cái gì mà anh không biết chứ! Tốt nhất là nên chuẩn bị tâm tư, tránh cho đến lúc đó lại bị dọa.
"Anh....làm sao có thể nấu cơm?"
Lận Khiêm vo gạo xong bỏ vào trong nồi cơm điện mới quay đầu lại nhìn cô một cái: "Khi mới vào bộ đội, anh bị ông ngoại ném vào trong bộ phận hậu cần ngây người nửa năm."
Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy bất kỳ một người đàn ông nào mặc quân trang cũng có thể rạng rỡ năm phần, huống chi anh là người đàn ông xuất sắc như vậy. Tạp dề ngang hông không hề tổn hại đến nửa phần thần thái của anh, ngược lại tôn lên vẻ hồn nhiên tuấn tú xuất trần ngăn cách không giống người thường, tăng thêm hai phần hơi thở thế tục, càng thêm cuộc sống hóa.
Nhìn gò má của anh, Tống Mộ Thanh cảm thấy cuộc đời này có một người đàn ông múc một chậu nước rửa chân cho mình, thu lại thân tài năng rửa tay nấu cơm cho mình, có lòng chờ mình mấy giờ nhưng không hề quấy rầy đến mình dù chỉ một chút, thật là chuyện may mắn biết bao.
Khi lắp đặt sửa sang phòng bếp và phòng ăn đều dùng đèn sưởi ấm, ở dưới ánh đèn màu quất, đường cong trên gương mặt kiên nghị anh trở nên nhu hòa hơn. Tay anh lưu loát cắt một quả cam trang trí món ăn, thấy cô trố mắt đứng ở một bên lập tức đưa một miếng vào trong miệng cô.
Tống Mộ Thanh theo bản năng hé miệng, nhai kỹ. Hương vị chua chua ngọt ngọt vào trong miệng cô cũng chỉ còn lại có ngọt, ngọt đến khắc trong tâm can cô. Qua một hồi lâu, nghe một tiếng cười khẽ mới hồi phục lại tinh thần. Lúng túng nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục câu nói vừa rồi.
"Không phải tốt nghiệp trường quân đội xong là quan quân sao, làm sao anh lại trở thành người khuân vác vậy?"
Lận Khiêm chống tay đi tới cốc cô một cái: "Vào năm cuối cùng giận dỗi với lão cha, trực tiếp nghỉ học vào bộ đội."
Tống Mộ Thanh bật cười. Vốn cho rằng anh luôn thành thục chững chạc mưu lược động lòng người, không ngờ cũng có thời điểm tuổi trẻ hết sức lông bông như vậy.
"Lận Khiêm, sao anh không hỏi xem sao đột nhiên em lại quyết định về công ty làm việc?" Cô đi qua ngồi, ôm anh từ phía sau lưng, mặt dán chặt trên lưng anh.
"Anh hỏi em sẽ nói?" Anh ngừng lại động tác trên tay, khẽ nghiêng đầu, chỉ nhìn thấy đỉnh đầu đen tuyền.
"Ừ, từ nay về sau, vô luận là cái gì, chỉ cần anh hỏi em sẽ thẳng thắn."
Thật sự Lận Khiêm vẫn có chuyện muốn hỏi cô, là sau khi bọn họ chỉ thiếu chút nữa lật đổ bàn cơm, suýt nữa đụng đổ nến bằng bạc vừa mua lên trên rèm cửa sổ, bắt đầu từ trên bàn cơm, một đường từ ghế sa long đến sàn nhà, tay vịn cầu thang lăn đến trên giường.
Lúc này toàn thân trên dưới của Tống Mộ Thanh đều chỉ còn dư lại một cái áo sơ mi. Anh nhìn cô cởi hai nút áo, nút thứ ba xiêu vẹo lung lay chỉ chực tuột ra khỏi sau khi hai người xé rách chiếc áo. Khóa chặt chân mày nói: “Về sau em đi làm đều phải ăn mặc như vậy?”
Đôi mắt quyến rũ như tơ củaTống Mộ Thanh liếc anh một cái, đôi tay khoác lên cổ anh rồi chậm rãi đặt lên vết rách trước ngực mình.
“Có phải anh cảm thấy… cái này không tốt lắm, em đổi một cái tốt hơn.” Hai cánh tay trắng noãn đặt lên hai nút áo.
Đầu ngón tay non mềm, nút áo màu trắng mượt mà, giọng nói mềm dẻo… Trong đôi mắt đen của anh tối lại, chỉ cảm thấy huyết dịch của cả người đều tuôn ra từ một chỗ, hầu kết bên trên dịch chuyển, nhìn chằm chằm mỗi động tác của đầu ngón tay cô.
Sức của cô giống như gãi ngứa cho anh, Lận Khiêm không kiên nhẫn hừ một tiếng, ôm tay của cô chặt một chút, một ít râu mới mọc trên cằm sau một buổi tối cọ xát trên cần cổ của cô. Lúc người đang ngủ chính là thời khắc lực công kích yếu nhất. Tống Mộ Thanh cảm thấy người này bình thường cả vú lấp miệng em, luôn có khí thế của người có địa vị cao một thời gian dài, nhưng hiện tại cảm thấy động tác anh cọ cổ cô giống như con cún đáng yêu vậy. Lòng mềm nhũn, liền tùy anh ôm.
Rem cửa trong phòng ngủ kéo kín mít, không một tia sáng len được vào. Tống Mộ Thanh lộ ra một cánh tay sờ tới quần quân trang của Lận Khiêm dưới giường, lấy điện thoại di động ra nhìn, vừa qua sáu giờ sáng. Đặt báo thức bảy giờ rồi tắt đi.
Chuyện công ty còn cả một đống lớn, cô tính dậy sớm, nhưng hiện tại bị anh ôm như vậy, mặc dù cả người khó chịu, nhưng cô cảm thấy thật tốt. Hơi thở quen thuộc trên người của anh bao quanh cô, rất muốn chuyện gì cũng không làm, cứ như vậy được anh ôm.
Lúc hai người hoàn toàn tỉnh táo đã là tám giờ sáng. Lận Khiêm cẩn thận dùng thảm bó chặt cô, ôm đến phòng tắm. Trong quá trình Tống Mộ Thanh không cưỡng được anh, trong bồn tắm bị anh vân vê mềm thành một vũng nước, rầm rì cầu xin anh thả cô. Sao có thể cứ như vậy thả cô được chứ? Lận Khiêm vừa nghĩ hôm nay hai người phải tách ra một khoảng thời gian, sau khi anh đi Tây Tạng gọi điện thoại nghe chút giọng nói của cô cũng không thể liền hận không được dùng toàn bộ tinh lực tính vào lần này cho xong. Cuối cùng một b