Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiệt Trái

Nghiệt Trái

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

hỏi cô xem có phải không khỏe không thì Tạ Kiều đưa ngón tay lên chỉ về phía sau hắn, há to miệng, môi run rẩy, mà không nói nên lời.






Biểu hiện của Tạ Kiều khiến Phan Đông Minh sởn gai ốc, tóc sau gáy như dựng thẳng hết lên. Tuy rằng Phan Đông Minh là người theo thuyết vô thần, nhưng lúc này tim cũng đập nhanh hơn. Hắn vội vàng xoay người về phía sau, chỉ liếc mắt một cái thì liền choáng váng. Nhưng động tác của hắn nhanh hơn suy nghĩ vài bước, hắn nhanh chóng lao đến trước xe, kéo Tạ Kiều vào trong, gần như là hét lên: “Vào xe nhanh!”
Đóng cửa xe xong, hắn thở hổn hển, vội vàng vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái. Con đường này quá chật nên không thể quay xe lại, chỉ có thể nhanh chóng khởi động xe, bánh xe lao thẳng một đường về phía sau.
Tạ Kiều vốn rất thích trời giăng sương mù, nơi nơi đều như được bao phủ bởi hoa tuyết, nhưng cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy màn sương mù nào đáng sợ đến vậy. Nhìn màn sương đen kịt đang tràn đến với tốc độ ghê người, cô liền mơ hồ nhớ đến lời Vương Đại Nhãn đã từng nói với mình lúc ở trên núi, nhớ cả việc nó bắt cô vái thổ địa ba cái. Cuối cùng cô cũng có phản ứng, vừa bám chặt, vừa quay người nhìn về cửa kính sau trong khi Phan Đông Minh đang lái xe lao vun vút về phía sau, lại hét ầm lên: “Là yêu khí, là yêu khí!”
Trên thái dương Phan Đông Minh đẫm mồ hôi, tim hắn cũng đập mạnh liên hồi, chằm chằm nhìn đoạn đường ngoằn ngoèo xe phải chạy. Suy nghĩ trong đầu cũng chuyển rất nhanh, hắn nhớ trước kia đã từng nghe bạn đồng hành nói đến, nhưng chưa được tận mắt nhìn thấy, đây không phải là yêu khí gì cả, mà là sương chắn*!
Mấy năm trước, khi Phan Đông Minh vẫn đang du học ở nước ngoài, từng có một thời gian rất thích thám hiểm. Có lần phải qua đêm tại một khu rừng rậm rạp, cả nhóm cùng đi vây quanh đống lửa, lần lượt kể về những trải nghiệm khi đi thám hiểm. Sau đó có người nói đến hiện tượng sương chắn thần bí, hơn nữa, trong sương đó còn có khí độc, nhẹ thì khiến người ta bị váng đầu, nặng thì bị hoa mắt thấy ảo ảnh. Khi ấy, người ta gần như không thấy gì xung quanh, không phân được phương hướng, như thể các cảnh tượng ở những nơi khác nhau đều xuất hiện, giống một mê trận, chỉ sợ rơi vào đó là sẽ chết chứ không thoát ra được.
Hắn đưa tay khẽ vỗ lên mặt cô, nhẹ nhàng gọi: “Kiều Kiều? Kiều Kiều?”
Thân mình mềm nhũn của Tạ Kiều khẽ động một cái, cô cũng khẽ rên “ưm” một tiếng. Phan Đông Minh thở phào, lại lập tức hỏi: “Kiều Kiều, mau tỉnh dậy, kiểm tra xem có bị thương không, có chỗ nào không ổn thì nói cho anh biết.”
Tạ Kiều lại “ưm” tiếng nữa nhưng vẫn không động đậy. Phan Đông Minh bị mắc kẹt cũng không động đậy được, quá sốt ruột, hắn nâng mặt cô dậy, cô mới nói: “Tôi, tôi váng đầu, buồn nôn.”
“Cố chịu một lát, có thể là do cửa kính bị vỡ nên khí độc tràn vào, không sao. Bây giờ, anh muốn em tự kiểm tra xem, có cử động được không?”
Tạ Kiều lồm cồm bò dậy trên người hắn như một con sâu khiến hắn túa mồ hôi lạnh đến ướt đẫm lưng, cơn đau như cả người bị xé rách đã lan ra toàn thân. Hắn cắn chặt rặng, một lúc sau mới nghe thấy cô nói: “Cử động được…Anh có sao không?”
Một câu sau khiến cho hai hốc mắt Phan Đông Minh trong thoáng chốc bỗng đỏ lên, trong lòng cũng nhũn ra. Trong lúc nói chuyện bắt đầu có tiếng thở dốc nhỏ, hắn chậm rãi nói: “Kiều Kiều, bây giờ, từ từ thôi, trong cái balo ở phía sau, tìm xem, tìm đèn pin.”
Tạ Kiều nghe xong thì đưa tay sờ phía sau ghế dựa, tì cả người lên ghế rồi lần mò tìm cái balo. Tìm thấy rồi, cô mở ra, mãi sau mới thấy đèn pin. Ánh đèn pin chiếu sáng cho toàn bộ không gian trong xe, lúc này cô mới nhìn rõ, cả chiếc xe đang bị nghiêng, kính chắn gió đã bị rạn thành hình mạng nhện. Cô nhích lại gần nhìn Phan Đông Minh. Hắn nằm ngửa trên một bên cửa xe, đầu xe bị biến dạng, tay lái đè lên chân hắn. Không biết do ánh sáng đèn pin có vấn đề hay do hắn mặc đồ màu đen mà nhìn hắn lúc này thật nhợt nhạt, bàn tay run rẩy, trán đầy mồ hôi.
Hắn có chút yếu ớt mà cười nói: “Em không sao ư, tốt rồi.”
Trước kia, vừa thấy hắn cười là Tạ Kiều lại bực bội, nhưng lúc này lại chợt cảm thấy rất khó chịu. Bởi vì cô chưa từng thấy Phan Đông Minh cười như vậy bao giờ cả. Hắn thường mang bộ dạng đáng ghét, ngang ngược, không phân biệt phải trái, nhưng hiện tại trông hắn như một đứa trẻ yếu ớt, hoàn toàn bất lực trước mọi chuyện. Cô không biết mình đang rơi nước mắt, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Phan Đông Minh, anh có sao không?”
Hắn khẽ gật đầu, “Không sao, anh rất ổn, chỉ là, bị kẹt nên không động đậy được mà thôi, không sao…Anh khát nước, lấy giúp anh chai nước…ở đằng sau.”
Tạ Kiều đưa tay soi đèn tìm chai nước khoáng, mở ra rồi đưa cho hắn. Hắn run rẩy nhận lấy, khó khăn lắm mới ngẩng cổ dốc chai lên uống được, chỉ uống được hai ngụm đã bị sặc, còn chưa kịp bỏ chai ra đã ho khan một hơi, một ngụm nước bị hắn phun vào trong, khiến Tạ Kiều kinh hãi tới mức làm rơi chiếc đèn pin trong tay.
Cô ngây ngốc ngồi yên tại chỗ, không thể nhúc nhích nổi.


Polaroid