Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiệt Trái

Nghiệt Trái

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

i Phan Chấn Nam: “Anh hai, Đông Tử thế nào rồi?”
Phan Chấn Nam chuyển ánh mắt sang Dương Quần, giọng nói có vẻ hiền hòa, bình tĩnh: “Không có gì đáng ngại cả, làm phẫu thuật xong nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là được.”
Dương Quần làm bộ lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm: “Ôi, thế thì em yên tâm rồi.”
Phan Chấn Nam lại lên tiếng: “Sắp xếp phòng rồi nghỉ ngơi đi.”, cũng không biết đang bảo ai đi nghỉ ngơi nữa. Nói xong anh ta sải bước đi, để lại phía sau một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, cũng đeo kính. Anh ta nói với Tạ Kiều: “Cô Tạ, mời đi theo tôi.”
Tạ Kiều vội xua tay và nói: “Không cần đâu, tôi không muốn làm phiền mọi người.”
Dương Quần vỗ vỗ lên người cô rồi nói: “Đi đi, tôi đi cùng cô. Cô phải rửa mặt trước đã. Nhìn cách cô ăn mặc này, nếu nhét thêm một thanh kiếm ở thắt lưng thì cực kỳ giống người cổ đại. Mặc kiểu gì đây? Cô không nóng à?”
Thật ra từ lúc bước vào khu bệnh viện ấm áp này, Tạ Kiều đã đổ mồ hôi, giờ được nhắc thì mới cảm thấy cả người nóng nực khó chịu, đành phải đi theo Dương Quần và người đàn ông kia.
Bên cạnh bệnh viện có một khách sạn, người đàn ông kia sắp phòng cho cô xong liền vội vàng đi luôn. Dương Quần mở cửa phòng giúp cô rồi nói: “Cô đi tắm đi, tôi ra ngoài kiếm cho cô bộ quần áo, còn cái này thì đừng mặc nhé, người khác nhìn cô sẽ tưởng cô là người ngoài hành tinh đấy.”
Ở trên núi lâu ngày không có nhiều tiện nghi nên cô cũng chưa được tắm rửa hẳn hoi lần nào. Dương Quần rời đi, sau khi tắm xong Tạ Kiều bước ra ngoài, nhìn thấy balo của Phan Đông Minh, cô lấy tập giấy trong đó ra, xem lại một lần nữa. Thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, cô mới đưa tay xé rách tờ giấy, vứt vào bồn cầu rồi xả đi.
Tạ Kiều không biết vào ngày cô đi cầu viện thì Phan Đông Minh muốn gì. Việc hắn tuyệt vọng, không tin tưởng cô là sự thật. Hắn ngạo mạn, ngay cả lúc chết cũng muốn phải chết theo cách có danh dự, không muốn để người khác thấy bộ dạng xấu xí của hắn khi phát hiện ra hắn…Tạ Kiều không thể tưởng tượng được. Cho đến giờ, hắn vẫn luôn như vậy, cố chấp, chỉ thuận theo cách nhìn nhận của mình chứ không chịu tin tưởng vào bất kì ai.
Dương Quần nhanh chóng trở về, đưa cho cô ít quần áo, sắp xếp xong rồi lại đến bệnh viện. Ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc. Phan Chấn Nam đứng hút thuốc bên cạnh cửa sổ ở một đầu hành lang khác, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ qua làn khói nhạt, gần như ngây ngẩn.
Bên ngoài phòng phẫu thuật rất yên tĩnh, Phan Chấn Nam ngồi trên băng ghế dài cùng mấy người khác. Trong bầu không khí yên tĩnh, Dương Quần cũng không nói gì, ngồi bên cạnh Tạ Kiều trầm mặc đợi ca phẫu thuật kết thúc.
Mấy tiếng sau, rốt cục Phan Đông Minh cũng được các bác sĩ đưa ra khỏi phòng phẫu thuật rồi chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt. Bác sĩ Cát vẫn mặc trang phục vô khuẩn như mấy chuyên gia khác, nói với Phan Chấn Nam: “Ca mổ rất thành công, cứ ở lại đây tĩnh dưỡng đã, không cần vội về Bắc Kinh làm gì. Cậu thấy thế nào?”
Phan Chấn Nam gật đầu và nói: “Cũng được ạ, cháu vẫn chưa nói gì với bố cháu cả. Nếu Đông Tử có gì đáng ngại cũng đừng nói với họ, để họ yên tâm.” Anh ta chỉ vào Dương Quần và nói tiếp: “Cả cậu nữa, về Bắc Kinh cũng đừng lắm chuyện đấy.”
Dương Quần lập tức cụp mắt rồi nói: “Em nói với bố em rồi, nếu không làm sao mà em ngồi máy bay đến đây được.”
Phan Chấn Nam trừng mắt nhìn anh, “Vậy thì mau gọi điện cho bố cậu, nói là không có chuyện gì, cũng đừng nhắc đến trước mặt bố tôi, ông ấy bị cao huyết áp, không chịu nổi đâu.”
“Dạ dạ.” Dương Quần ngoan ngoãn gọi điện cho bố anh.
Ánh mắt Phan Chấn Nam vừa chuyển đi đã lại nhìn về Tạ Kiều, anh ta gật đầu rồi đi luôn.
Cô theo Dương Quần vào phòng bệnh của Phan Đông Minh, cách một khung cửa sổ lớn, nhìn Phan Đông Minh vẫn đang truyền nước. Dương Quần thở dài một hơi, lại nhẹ nhàng nói: “Cũng may anh ấy không có chuyện gì, nếu không hai chúng ta thành người nổi tiếng rồi, đầu sỏ, đầu sỏ, ha ha.”






Qua hai mươi tư giờ theo dõi sát sao, Phan Đông Minh đã dần ổn định lại. Ngày hôm sau, hắn được chuyển vào phòng bệnh cao cấp, là một căn phòng luôn tràn ngập ánh sáng, có nhà bếp và nhà vệ sinh riêng. Những người vào thăm Phan Đông Minh chủ yếu là các vị lãnh đạo, chuyên viên, mấy vị thủ trưởng trong quân khu sau khi nghe tin cũng tới thăm, khiến trong phòng đầy hoa tươi và trái cây. Phan Chấn Nam sợ làm ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của Phan Đông Minh, lại sợ họ truyền tin tức đi nên dặn dò từng người không được để cho mấy người lớn trong nhà biết, lại dặn họ không cần đến thăm nữa, hiện Phan Đông Minh cũng chỉ cần tĩnh dưỡng thôi.
Phan Đông Minh tỉnh lại vài lần, do sức lực đã cạn kiệt sau ca phẫu thuật, lại thêm việc bị mất máu quá nhiều nên vẫn thường xuyên phải tiêm thuốc giảm đau, vẫn hôn mê nhưng không có gì nghiêm trọng. Hai ngày sau, Phan Chấn Nam và bác sĩ Cát phải quay về Bắc Kinh, trước khi đi anh ta còn dặn Dương quần: “Tôi không thể ở lại đây lâu được, phải về xử lý vài việc, giao Đông Tử cho cậu, thay