Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiệt Trái

Nghiệt Trái

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1861 lượt.

ết rồi, nhưng đó là chuyện riêng tư của con, ông làm bố mà lại đi hỏi chuyện đó, không xấu hổ sao? Bọn trẻ bây giờ làm mấy chuyện đó cũng chẳng có gì kỳ lạ cả. Người sống cùng con ông sẽ là con dâu ông, đầu hai thứ tóc rồi mà ông vẫn còn chưa rõ sao?”
“…”
“Tốt xấu gì tôi cũng phải nói với ông, chờ thằng bé về, ông nói chuyện với nó đi, cứ chiều theo ý nó là được rồi.”
“…”
Phan Chấn Nam đứng yên một lúc rồi mới chậm rãi xoay người, bước xuống cầu thang như kẻ mộng du, mang theo nỗi cô đơn và đau khổ. Anh ta nghĩ, có lẽ Đông Tử nói đúng, anh ta đã thay đổi. Anh ta có thói quen nhớ lại thời gian hạnh phúc trong những đêm dài yên tĩnh, nhưng không ai nói cho anh ta biết cách để có thể quay trở lại, làm thế nào để quay lại. Ngày hôm nay, con đường đã đổi khác, tìm khắp nơi cũng không thấy lối quay về. Lúc tài xế hỏi anh ta muốn đi đâu, bỗng nhiên trong lòng anh ta rất chua xót, rất đau đớn, anh ta thấp giọng nói: “Đi Hương Sơn.”






Một tuần sau, Phan Đông Minh trở về từ Anh, lúc bước vào cửa nhà đã đúng vào giờ ăn tối. Trong phòng ăn, ngoại trừ hai người phụ nữ ra thì chẳng thấy một bóng đàn ông. Con bé con nhìn thấy hắn đầu tiên, cầm thìa chỉ về phía hắn và gọi, “Chú út!”. Mẹ hắn và cô chị dâu quay đầu lại, vừa thấy Phan Đông Minh đã giật mình sửng sốt. Thần sắc Phan Đông Minh kém đi rất nhiều, trên cằm còn lún phún râu, hình tượng “lãng tử” hoàn toàn biến mất. Mẹ hắn vội vàng đứng dậy đón hắn, “Ba? Mấy hôm nay con đi đâu vậy? Gọi điện thoại con không nghe, cũng không thấy con về, con…”
Phan Đông Minh xua tay, thấp giọng nói: “Mẹ, con mệt quá, cũng buồn ngủ nữa, để con nghỉ một lát rồi hẵng tra hỏi con.” Nói xong hắn đi lên tầng.
Hoa Chi nhìn bà vẫn đứng yên bất động thì bước gần lại và nhỏ giọng gọi: “Mẹ, mẹ cứ ăn cơm trước đi.” Ai ngờ, bà đã rưng rưng, nghẹn giọng nói với cô: “Không biết kiếp trước mẹ gây ra nghiệp chướng gì mà đời này lại gặp phải mấy người nhà họ Phan, có mấy thằng con trai, đứa nào cũng phớt lờ, con nói xem, bọn nó có để tâm đến mẹ không? Mẹ bị bọn nó giày vò lên lên xuống xuống rồi mà bọn nó vẫn không cam lòng hay sao ấy, lúc nào cũng kêu là mẹ nói nhiều. Muốn mẹ không ở đây nữa thì bọn nó mới vui phải không? Nếu thế thì cái nhà này tan từ lâu rồi.”
Mấy ngày nay, đôi lông mày của bà chưa bao giờ được thả lỏng, thành ra, Hoa Chi có chút sốt ruột, kéo bà ngồi xuống ghế rồi nói: “Mẹ ăn cái gì trước đi, con lên xem chú ba thế nào.”
Phòng của Phan Đông Minh được bố trí rất đơn giản, bên ngoài là phòng khách nhỏ thông với phòng tắm. Hoa Chi gõ cửa vài tiếng mà cửa vẫn khép chặt, vừa đẩy cửa ra đã nghe thấy tiếng nước chảy, lại nhìn thấy đống quần áo của Phan Đông Minh thì đoán là hắn đang tắm. Cô khom lưng nhặt quần áo lên ghế rồi ngồi xuống, chờ “mỹ nam” ra khỏi phòng tắm.
Hắn thở dài, cuối cùng vẫn rụi điếu thuốc đi, cả hộp thuốc cũng nằm gọn trong thùng rác.
Trong phòng khá ấm, hắn rót cho mình một chút rượu, đứng trước khung cửa sổ uống cạn một hơi, lúc này mới cảm thấy mình đã kiệt sức, hai vai nặng trĩu như gánh hai quả núi. Hắn vén chăn, nằm lên giường, chỉ một lúc đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng hắn ngủ không yên, thường nằm mơ. Căn phòng thực im ắng, trong bóng tối, hắn nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của chính mình, tiếng bước chân. Hắn mệt quá, mệt như sắp chết đi, trong mơ, hắn không dừng lại được, cứ đi, đi mãi, lại cảm thấy hoảng hốt, hình như có ai đó đang khóc, tiếng khóc rất thê lương. Trước mắt hắn là một khoảng tối đen, hắn không nhìn thấy gì cả, chỉ thấy tim đập mạnh liên hồi. Trong lúc mơ màng, hắn cảm giác có người đang kéo tay hắn, rất ấm, như lúc ở Tứ Xuyên Tạ Kiều đã ngồi cạnh giường và nắm lấy tay hắn. Hắn mơ hồ tỉnh lại, dưới ánh đèn mờ mờ có một bóng người, hắn chậm rãi vươn tay ra, khẽ gọi một tiếng: “Kiều Kiều.”
Có người nắm lấy bàn tay đang vươn ra của hắn. Hắn nghe thấy bóng người đó nghẹn ngào nói: “Con trai ngoan, ngủ đi, người con nóng quá. Ngày mai sẽ ổn thôi.”
Thì ra là mẹ, hình như hắn hơi gật đầu, ú ớ nói: “Vâng, mẹ.” Hắn muốn trở mình nhưng cả người nặng như bị núi đè, trong lúc mơ mơ màng màng, bỗng nhiên hắn rất lạnh. Hắn nhớ tới câu – “Ngày mai sẽ ổn thôi.” của mẹ mà chóp mũi ê ẩm, hốc mắt cay cay. Hắn sợ ngày mai sẽ không ổn chút nào, bởi vì hắn không tìm được Tạ Kiều. Mẹ lại sờ lên vầng trán đẫm mồ hôi của hắn, lúc ấy, hắn mới nặng nề thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, mẹ hắn muốn sang thăm hắn. Vừa mở cửa phòng ra, bà đã thấy Phan Đông Minh đang ngồi trên một băng ghế nhỏ, ngây ngẩn nhìn xuống mặt bàn, miệng ngậm một điếu thuốc nhưng lại để mặc cho nó tự tản khói. Ánh mắt bà hướng theo tầm nhìn của đứa con trai. Trên bàn có một tách trà và một tấm ảnh dựa lên cái tách. Bà không nhìn thấy trong ảnh có gì, chỉ thấy con trai mình duỗi tay ra, cầm tấm ảnh lên cẩn thận ngắm rồi lại cau mày. Bất chợt tàn thuốc rơi lên tấm ảnh khiến Phan Đông Minh hoảng sợ, đứng bật dậy, cuống quýt đưa tay phủi bỏ tàn thuốc. Hắn có vẻ ảo não, rụi điếu thuốc vào gạt tàn, rất mạnh t