Tác giả: Tả Tình Hữu Ái
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1857 lượt.
mùi hôi, lại cả mùi rượu. Phan Đông Minh vừa giơ tay lên định tát cô thì lại buông tay xuống, cuối cùng dùng sức kéo tay cô ra. Tạ Kiều ngồi phệt trên bậc thang, cô gần như bị Phan Đông Minh lôi xềnh xệc lên tầng. Hắn quăng cô vào phòng tắm, cầm vòi hoa sen, mở nước cỡ lớn nhất, dùng nước lạnh nhắm thẳng vào Tạ Kiều, tức giận nói: “Cô thật sự là rất giỏi. Mọc thêm lá gan nào mà dám uống thành ra như vậy hả? Tỉnh lại cho tôi, tỉnh lại!”
Tạ Kiều kêu lên sợ hãi, đưa tay chắn dòng nước đang xối đến. Ngoài cửa truyền đến giọng nói kinh hãi của viên quản gia: “Phan tiên sinh, Phan tiên sinh…”
Phan Đông Minh rống lên như sư tử: “Cút mau!”
Quản gia đành đóng cửa lại.
Hắn lại tiếp tục xả nước. Nước rất lạnh, cả người Tạ Kiều đã ướt đẫm, không chịu nổi sự tra tấn như vậy, đột nhiên cô nhảy chồm lên ôm lấy thắt lưng Phan Đông Minh. Cô nhào đến với lực khá mạnh, Phan Đông Minh bị cô ôm lấy trong bất thình lình nên ngay lập tức liền chao đảo, dưới chân lại toàn là nước trơn nên hai người ôm nhau ngã xuống mặt đất. Tay Tạ Kiều bị Phan Đông Minh đè lên, chỉ còn nghe thấy cô thét lên một tiếng rồi bắt đầu rên rỉ khổ sở.
Phan Đông Minh vừa nghe thấy tiếng rên của cô thì giật nẩy mình lên như lò xo mà kéo Tạ Kiều dậy. Cánh tay trái của cô từng bị thương, giờ đã sưng đỏ lên. Hắn oán hận buông một câu: “Chết tiệt!”, rồi rống lên với Tạ Kiều: “Thay quần áo của cô đi!”
Nói xong hắn quay đầu đi ra khỏi cửa, đứng ở lan can tầng hai gọi thím Lưu. Thím Lưu vội vàng chạy lên tầng, Phan Đông Minh ướt nhẹp cả người, thở hồng hộc chỉ vào phòng ngủ, “Mau lên, mau thay quần áo cho cô ấy…Quản gia! Gọi điện cho bác sĩ Cát, bảo ông ấy đến đây, ngay lập tức!”
Tạ Kiều rưng rức chịu đau để bác sĩ quấn từng vòng băng vải lên tay mình, run rẩy nói: “Có phải, có phải bị gẫy không? Đau quá!”
Bác sĩ Cát cười nói: “Không sao cả, đừng lo lắng, các đốt ngón tay cũng chỉ hơi trẹo chút thôi, nhớ là hai ngày tới không thể dùng lực.”
“Dạ.” Tạ Kiều lau nước mắt ngẩng đầu lên, Phan Đông Minh đứng bên cạnh lạnh mặt nhìn, bác sĩ Cát nói với hắn: “Đừng lo lắng.”
Tiễn bác sĩ Cát về, Phan Đông Minh lại lên tầng. Thấy Tạ Kiều ngồi ngây ngẩn trên giường, hắn bước đến rồi ngồi xuống, nhìn tay cô, nói: “Nhìn em có vẻ thư thái nhỉ? Tỉnh rượu chưa?”
Tạ Kiều quay mặt đi không thèm để ý đến hắn, cầm lấy điều khiển bật tivi, mở âm lượng đến mức to nhất.
Phan Đông Minh thở phào nhẹ nhõm đứng lên: “Thật đúng là khiến tôi hưng phấn mà, nghỉ cho khỏe đi.”, nói xong hắn liền đi tắm.
Tạ Kiều trở mình liên tục, dạ dày vẫn cồn cào khó chịu, đầu thì đau kinh khủng. Cô không buồn ngủ chút nào, bị Phan Đông Minh ép “tắm nước lạnh” xong, quả nhiên tinh thần cô tỉnh táo đến bất ngờ. Cô lại nhìn tay trái của mình, không khỏi buồn khổ. Cánh tay này gắn trên người mình đúng là không may rồi, trước bị rạch một dao giờ lại bị trẹo khớp. Ngày mai gặp mẹ nên nói thế nào đây? Chắc lại phải nói dối rồi. Sao trong khoảng thời gian này mình lại hay nói dối đến vậy, từng bước từng bước bê tha, nói dối một lần lại thêm lần nữa. Cô thở dài nặng nề, ngẩng đầu nhìn tivi.
Trong TV đang phát bản tin về pháp luật và an ninh trật tự. Người đàn ông sau khi uống rượu say trở về nhà đã đánh vợ, người đàn bà không chịu nổi cảnh bạo lực gia đình, cuối cùng vớ lấy con dao, nhằm đúng đêm khuya lúc gã đàn ông đang ngủ say không biết gì mà chém chết gã ngay trên giường. Lời tường thuật truyền ra – chém hơn ba mươi nhát, gã đàn ông hóa thành đống thịt nát!
Tim Tạ Kiều đập loạn liên hồi, hơn ba mươi nhát, vậy nỗi hận đó phải lớn đến đâu! Người đàn bà này…thật độc ác, trong TV, bà ta khóc thảm thiết, lại nói với phóng viên: “Tôi hận hắn, tôi hận hắn…” Những lời này Tạ Kiều nghe mà hết hồn, tôi hận hắn!
Phan Đông Minh từ phòng tắm đi ra, cầm khăn lau tóc. Tạ Kiều nhìn thấy Phan Đông Minh mà cảm thấy như có luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt. Cô nhanh chóng tắt tivi, ném điều khiển đi, chui vào chăn rồi trùm kín đầu.
Chiếc điều khiển bị Tạ Kiều ném đi kêu “Cộp” một tiếng. Phan Đông Minh nhìn điều khiển rồi lại nhìn Tạ Kiều đang trốn trong chăn thì không khỏi tức giận, bước vài bước lại, xốc chăn lên rồi hung hăng nói: “Ném đồ với tôi? Thích cáu kỉnh hả?”
Tạ Kiều từ từ nhắm hai mắt lại mà không đáp lời, Phan Đông Minh càng nhìn càng bực, cuối cùng ném chăn xuống, thở hồng hộc đến thư phòng.
Tạ Kiều nghe thấy tiếng cửa bị hắn đóng mạnh lại mới mở to mắt ra. Trong đầu cô lại nghĩ đến chuyện ba mươi nhát chém kia cùng với câu nói – “Tôi hận hắn!” của người đàn bà kia. Cô cũng hận, hận Phan Đông Minh, hận sự xấu xa vô lại của hắn, sự ngang ngược bá đạo. Cô lại đau khổ nhớ đến ánh mắt La Hạo nhìn cô hôm ấy. Ngay cả bộ dạng này của mình là do ai làm hại? Cô cùng La Hạo vốn là một đôi uyên ương, mà Phan Đông Minh lại ngang ngược chiếm lấy cô, vô tình phá hủy, vô tình làm nhục. Cô giơ cánh tay còn đang được quấn băng vải lên, nơi đó còn có một vết sẹo xấu xí. Đột nhiên cô nghĩ, vì sao cô lại lấy dao cắt l