Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2082 lượt.
ng Lô dâng hương du ngoạn”.
Gia Luật Tòng Phi tin Phật? Đỗ Hân Ngôn cảm thấy thật nghi ngờ.
“Đỗ đại nhân, đã tìm hết một lượt quán trọ, không thấy người nào đáng nghi. Chỉ có giờ Thân, thiên kim tiểu thư của Thẩm tướng và Tứ công chúa sau khi dâng hương từ chùa Trường Lô trở về đã đến đây. Nghe ông chủ nói, họ thuê một phòng sang chỉ để ăn bánh bao do đầu bếp của quán trọ làm. Ăn xong là đi ngay”. Một mật thám đi cùng khẽ báo cáo.
Đỗ Hân Ngôn tươi tỉnh hơn một chút, vội hỏi: “Tứ công chúa và tiểu thư Thẩm tướng cũng đến dâng hương ở chùa Trường Lô ư?”.
“Tứ công chúa đến cầu phúc cho Hiền phi nương nương đang bị bệnh. Hôm qua được hoàng thượng ân chuẩn xuất cung, nghỉ tại tướng phủ. Tứ công chúa và thiên kim tiểu thư của Thẩm tướng là bạn tâm giao, hôm nay cả hai người họ cùng đến dâng hương ở chùa Trường Lô. Sau khi ăn bánh bao xong Tứ công chúa và Thẩm tiểu thư mỗi người một đường trở về”.
“Cử người giám sát tướng phủ”. Đỗ Hân Ngôn ra lệnh, khuôn mặt thoáng một nụ cười.
Lần nào cũng có bóng dáng của Thẩm tiểu thư. Thẩm tiểu thư là người thế nào? Nhất thời Đỗ Hân Ngôn không thể hiểu được tường tận.
Đỗ Hân Ngôn cười nhạt, câu kết với Khiết Đan đáng tội chết, thả Gia Luật Tòng Phi cũng đáng tội chết. Đỗ Hân Ngôn không hiểu nổi, nếu Cao Duệ thật lòng yêu thương Thẩm tiểu thư, tại sao lại để người mình yêu thương đi làm việc nguy hiểm thế này?
Từ Lạc Dương trở về, Đỗ Hân Ngôn lặng lẽ mua một tiểu viện đối diện hoa viên phía sau tướng phủ vì đã nhắm được hai cây bách đại thụ rậm rạp ở giếng trời trong sân.
Trèo lên cây, tất cả hậu hoa viên của tướng phủ đều ở trong tầm mắt.
Đỗ Hân Ngôn đang nghi ngờ một người, và nhất định tìm mọi cách để làm rõ nghi ngờ đó.
Lúc này, Đỗ Hân Ngôn bố trí mật thám của Giám Sát Viện giữ ở hai cửa trước và sau của tướng phủ, còn mình thì xách theo một bình rượu trèo lên cây.
Xa xa, ánh đèn Tú Lâu mờ mờ ảo ảo, in bóng dáng một người con gái thướt tha bên cửa sổ. Đỗ Hân Ngôn vừa uống rượu vừa theo dõi, trong lòng vừa nghĩ đến hình bóng của Thẩm Tiếu Phi. Đêm khuya thanh vắng, nhìn về phía bóng người bên cửa sổ, cảm thấy bình rượu hôm nay sao quá nồng.
Đột nhiên, bên cửa sổ xuất hiện một bóng người cao to, hai tay đặt trên vai của Thẩm Tiếu Phi, ôm nàng ta vào lòng, đèn tắt.
Dám giấu cả Gia Luật Tòng Phi trong Tú Lâu? Còn có cả tư tình với hắn? Đỗ Hân Ngôn cười gằn, hận rằng không thể ngay lập tức xông vào đó, bắt ngay tại trận. Nghe tiếng trống canh tư đã điểm, Tú Lâu phía đối diện đèn đóm tối om. Ánh mắt Đỗ Hân Ngôn trầm tĩnh như một hồ nước chết, lạnh như băng, nghiến răng nghiến lợi: “Gian phu dâm phụ!”.
Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ từng bóng cây bụi cỏ ở hậu hoa viên, bóng dáng Thẩm Tiếu Phi dựa vào lòng Gia Luật Tò Phi vẫn như đang lởn vởn trước mắt. Trái tim như bị ai cào cấu, Đỗ Hân Ngôn đã quyết định xong.
Đang vào thời khắc tối nhất của một đêm, trước lúc bình minh, những bó đuốc rực cháy nhuộm đỏ cả đêm đen. Tiếng chó cắn, tiếng trẻ con khóc, và cảm giác căng thẳng chờ đợi của những bóng mật thám áo đen của Giám Sát Viện đang bao vây tướng phủ đã tạo nên một bức tranh khiến người ta bất an lo lắng.
Thẩm tướng nhận được tin báo vội vã trở dậy khoác áo ngoài, lúc này, cánh cửa lớn của tướng phủ đã mở toang. Đỗ Hân Ngôn mặc quan phục, áo bào màu đen tám trăn năm vuốt, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi đứng ngay ở cửa trước.
“Có việc gì mà kinh hoàng đến thế?”. Thẩm tướng bị phá mất giấc mộng đẹp, vội vã khoác áo ra ngoài. Thấy Giám Sát Viện đã vây kín phủ, trong lòng không khỏi tức giận.
Đỗ Hân Ngôn chắp tay hành lễ, giọng nói rất nhỏ, xen lẫn sự lo lắng: “Tướng gia, Ngũ vương tử Khiết Đan, Gia Luật Tòng Phi bí mật Nam tiến vào kinh thành. Hạ quan phụng lệnh vây bắt, ai ngờ tên cẩu tặc này thật giảo hoạt, giữa đường trốn thoát, có thám báo nhìn thấy hắn ta lẻn vào hậu hoa viên của tướng phủ. Tướng gia…”.
Thẩm tướng giật mình, Gia Luật Tòng Phi Nam tiến tất có đại sự nên chỉ do dự một lát rồi trả lời ngay: “Hậu hoa viên chỉ có tiểu nữ và hai đứa thị tỳ…”.
“Hạ quan lệnh cho mọi người ở cả bên ngoài, không dám kinh động đến Tú Lâu của tiểu thư, chỉ mình hạ quan đến đó cũng được”.
Thẩm tướng ý nhị đáp: “Đỗ đại nhân, sự việc liên quan đến danh tiết của tiểu nữ. Đại nhân nhất định phải thận trọng”.
“Hạ quan hiểu rõ”.
Thẩm tướng nhìn lướt qua Đỗ Hân Ngôn, rồi sai quản gia xách lồng đèn, đi ra hậu hoa viên.
Yên Nhiên ra mở cửa, thấy Thẩm tướng thì nghi hoặc hỏi: “Lão gia có việc gì thế ạ?”.
Thẩm tướng thấy Yên Nhiên tóc tai xổ tung, khoác áo ngoài mở cửa, thần sắc bình thản, như không hề có chuyện gì xảy ra, thì đã hoàn toàn yên tâm, mỉm cười đáp: “Giám Sát Viện phát hiện có tặc tử trốn trong hậu hoa viên. Ta không yên tâm. Đi gọi tiểu thư dậy, tránh vào nội đường”.
Yên Nhiên dạ một tiếng, vội vã đi lên Tú Lâu. Không lâu sau, đèn sáng, soi rõ bên cửa sổ bóng của Yên Nhiên, Vô Song và Tiếu Phi.
Ánh mắt của Đỗ Hân Ngôn như con chim ưng đảo khắp sân vườn.
Thẩm tướng vuốt râu cười: “Rõ ràng là Gia Luật Tòng Phi