Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghìn Kế Tương Tư

Nghìn Kế Tương Tư

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

gián. Tình cảm của con người là thứ khó nắm bắt nhất, Đỗ Hân Ngôn không muốn nói thêm, chàng thầm nghĩ đến khi đại cục ổn định sẽ kiên quyết để Vô Song trở về.
Trên con đường loang lổ nắng từ rừng cây chiếu xuống, Đỗ Hân Ngôn ngồi trên lưng ngựa vô cùng khí phách, anh tuấn. Vô Song chỉ mong con đường cứ dài mãi, nàng tham lam nhìn chàng, bỗng nhớ tới Cao Duệ, liệu nàng còn xứng với chàng? Lòng chùng xuống, nàng hạ giọng nói: “Muội đi trước đây, để Thẩm Tiếu Phi khỏi nghi ngờ”.
Sông Cừ Phù nắng vàng như mật, lá sen xanh mướt, hai bên bờ liễu rủ thướt tha. Ở mé sông có một con thuyền nhỏ, Thẩm Tiếu Phi ngồi trên thuyền, ngây người hồi tưởng cảnh tượng buổi sáng hôm đó.
Thấp thoáng sau những lá sen, chàng chắp tay đứng bên bờ sông, bóng áo xanh bay bay trong gió, mày mắt đều là ý cười, chỉ vậy thôi cũng đủ khiến nàng ngất ngây.
Nàng khẽ thở dài.
Từ xa vọng lại tiếng chim hót, đó là ám hiệu của Vô Song.
Thẩm Tiếu Phi nhìn về phía bờ sông. Không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng vó ngựa rầm rập, dường như tiếng vó ngựa kia cũng đang nhảy nhót trong lòng nàng, hân hoan vô hạn. Ánh mắt lướt qua tay nải của Đỗ Hân Ngôn trên lưng ngựa, nàng khẽ bĩu môi.
Đỗ Hân Ngôn xuống ngựa, động tác cực kỳ phóng khoáng, rồi đứng bên bờ sông, chắp tay nói: “Nhận được thư của Thẩm tiểu thư, tại hạ cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, mong Thẩm tiểu thư cho biết tường tận tình hình”.
Trong thư Thẩm Tiếu Phi chỉ viết một câu: “Muốn biết tin tức của Đinh Phụng Niên, hẹn gặp ở sông Cừ Phù”.
Nàng ta cầm một bông sen đang hé nở, gió sông thổi hai tà áo trắng bay bay như hai cánh hoa sen trắng muốt. Đỗ Hân Ngôn thoáng thấy hai bàn tay thon nhỏ thảnh thơi bứt từng cánh hoa sen thả xuống dòng sông, nàng ta còn lấy tay khỏa nước, cánh hoa rơi trôi đi như một con thuyền nhỏ. Thế rồi, nàng ta lại ngước mắt lên cực kỳ tao nhã, hướng về phía rừng buông tiếng gọi: “Vô Song!”.
Vô Song từ bóng cây bước ra, lặng lẽ lên thuyền, con thuyền rẽ nước trôi đi.
Lần này Đỗ Hân Ngôn đã hiểu được thần sắc, động tác của Thẩm Tiếu Phi. Nàng ta biết chàng nóng lòng, nàng ta càng vòng vo khiến chàng thêm vội. Trong lòng thầm mắng Thẩm Tiếu Phi hàng nghìn hàng vạn lần, nhìn con thuyền nhỏ đã gần ra đến giữa sông, Đỗ Hân Ngôn chỉ còn cách thi triển khinh công bát bộ quy thiền, di chuyển trên những chiếc lá sen, rồi nhẹ nhàng đáp xuống mũi thuyền.
Bông hoa sen đã bị Thẩm Tiếu Phi xé tan nát, nàng ta mỉm cười nhìn Đỗ Hân Ngôn, giơ tay vứt cành hoa đi, phủi tay nói: “Ta đã nấu một ít cháo sen, rất thích hợp cho thời tiết này. Đỗ công tử nếm một ít nhé?”.
Cháo được rót ra từ bình gốm. Đỗ Hân Ngôn cười khổ, nhớ tới lời Vô Song nói, cháo đã bỏ hoàng liên.
“Không ăn à? Ta đã nấu rồi. Mời Đỗ công tử!”.
Đỗ Hân Ngôn không biết làm thế nào, không uống thì chuyến đi này thật uổng phí. Chàng bưng bát cháo lên nghi ngờ nói: “Không phải là chất kịch độc đấy chứ? Tại hạ không muốn chết sớm đâu”.
Thẩm Tiếu Phi nghiêng đầu khỏa tay xuống nước, không nói một lời.
Đỗ Hân Ngôn thở dài, nín thở uống một hơi hết sạch bát cháo. Bụng đau quặn, miệng đắng nghét không còn cảm giác, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười: “Ngọt thật đấy! Cháo của Thẩm tiểu thư đâu phải là hoàng liên, mà là ngọc dịch quỳnh tương. Thơm ngon mát ngọt, thật là tuyệt tác chốn nhân gian!”.
Chàng cứ tưởng là uống hết bát cháo hoàng liên, rối rít tán thưởng thì có thể có được nụ cười của Thẩm Tiếu Phi, ai ngờ nàng ta sa sầm mặt, quát một tiếng: “Xuống thuyền!”.
“Sao?”. Đỗ Hân Ngôn tưởng mình nghe nhầm.
“Không phải là Đỗ công tử giỏi khinh công lắm sao? Không lẽ còn cần ta đưa lên bờ? Đừng có để Đinh cô nương chờ lâu quá thế. Phương Bắc giờ đang chiến trận, Đỗ công tử còn dùng dằng ở đây, ai mà biết được Đinh cô nương sẽ gặp phải những chuyện gì”. Thẩm Tiếu Phi nhếch môi, giọng lạnh như băng.
Đỗ Hân Ngôn đứng bật dậy chỉ vào Thẩm Tiếu Phi nói: “Thẩm tiểu thư dụ ta ra đây là để đùa cợt với ta sao?”. Nỗi bực dọc không tên bị Tiếu Phi kích động, giống như là giữa trời nóng nực, có một ngọn lửa nhỏ từ đâu bay đến, bùng lên thành ngọn lửa lớn.
Thẩm Tiếu Phi lạnh nhạt nói: “Đinh Phụng Niên bị bắt sống, không mất một sợi tóc. Tam điện hạ tin về đã cứu được ông ta, hai hôm nữa thư báo sẽ đến kinh thành”.
Giống như là Thẩm Tiếu Phi đã cầm lấy chiếc kẹp, gắp đi thanh củi chính trong lò, cả đám lửa đang cháy bừng bừng bỗng chốc trở thành đống than âm ỉ. Cơn giận của Đỗ Hân Ngôn còn chưa kịp phát tác thì đã bị dập tan.
Chàng chắp tay nói: “Đa tạ”. Rồi quay người, vạt áo bay phần phật, như một con chim bay đi trên những chiếc lá sen, xem ra đi còn vội hơn cả khi đến. Điệu bộ như muốn bay ngay vào bờ, lên ngựa đuổi theo người trong mộng.
Bóng áo xanh bay qua những chiếc lá sen, cũng giống như con dao cứa mạnh vào trái tim Thẩm Tiếu Phi. Chàng ta vì Đinh Thiển Hà mà uống cháo hoàng liên, vì nàng ta mà không tiếc lời lấy lòng nàng… Thẩm Tiếu Phi đứng dậy, tháo khăn che mặt kiêu ngạo hét to: “Ta phơi nắng nên bị dị ứng và sốt là giả vờ đấy, Đỗ công tử, công tử bị ta lừa rồi!