Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghìn Kế Tương Tư

Nghìn Kế Tương Tư

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.

r>Vệ Tử Hạo đi rồi, Yên Nhiên mới hỏi: “Tiểu thư không tin Vệ giáo chủ? Giáo chủ sẽ không hủy hoại danh tiếng hàng trăm năm của phái Đàm Nguyệt đâu”.
“Yên Nhiên, ta có thể nhìn thấy dã tâm trong ánh mắt của Vệ Tử Hạo. Em còn nhớ Gia Luật Tòng Phi không? Lúc đó, khi ta đưa hắn ra khỏi kinh thành, ta nhìn thấy tham vọng không hề che giấu trong ánh mắt hắn. Định Bắc vương tất sẽ khởi binh tạo phản, Khiết Đan sẽ nhân cơ hội đó mà xâm chiếm nước ta. Khi triều đình phải đối mặt với nỗi lo thù trong giặc ngoài, nhất định sẽ nghĩ cách hòa hoãn với Khiết Đan. Điều ta lo là, nếu Gia Luật Tòng Phi đòi người, Vệ Tử Hạo vì dã tâm của mình, sẽ giao nộp ta. Vì thế, rời xa kinh thành, chúng ta sẽ tránh khỏi tai mắt của phái Đàm Nguyệt”. Tiếu Phi nhìn Yên Nhiên, khẽ thở dài nói: “Yên Nhiên, nếu ta dự đoán không nhầm, Vệ Tử Hạo sẽ không cam tâm làm một giáo chủ chuyên huấn luyện hộ vệ cho người khác đâu”.
Yên Nhiên giật mình nói: “Ý của tiểu thư là giáo chủ sẽ bán đứng phái Đàm Nguyệt?”.
“Vệ Tử Hạo sẽ biến phái Đàm Nguyệt trở thành giáo phái của hoàng thượng! Chỉ huấn luyện hộ vệ cho hoàng thượng”. Tiếu Phi thở dài.
Yên Nhiên nghĩ ngợi một lát rồi cười đáp: “Yên Nhiên đã không còn phải nghe theo lệnh của giáo chủ, Yên Nhiên chỉ làm hộ vệ cho tiểu thư, không cần lo lắng đến những chuyện đó. Chỉ là Yên Nhiên vẫn không hiểu, với công lao của tiểu thư, tiểu thư xuất hiện trước mặt Đỗ công tử với tư cách ân nhân cứu mạng có gì là không thể? Tiểu thư thương nhớ vấn vương người ta bao lâu nay, nếu người ta biết ơn, tất sẽ lấy tiểu thư, thế là tiểu thư có thể thoát khỏi lão gia…”.
“Đừng nói nữa! Loại cầm thú ấy cứ nhân lúc những người khác không có ở đấy là động chân động tay làm những hành vi không đứng đắn với con gái của mình, ta hận là không thể giết được ông ta. Chỉ cần nghĩ đến việc ra vẻ hiểu thảo với ông ta trước mặt người khác mà một câu phụ thân hai câu phụ thân, ta đã thấy buồn nôn rồi!”. Tiếu Phi nghiêm giọng ngắt lời Yên Nhiên mà không thể giấu nổi vẻ đau lòng. Nếu không phải vì có người cha như vậy, nàng việc gì phải xông vào phong ba bão táp như thế này.
Sương khói dâng lên trong mắt nàng, nàng kéo tay Yên Nhiên hạ giọng, “Ta biết em muốn thay ta giết ông ấy, nhưng dù gì ông ấy cũng là cha ta, ta có thể bỏ ông ấy, hận ông ấy, nhưng không thể mang tội giết cha. Em theo ta năm năm, tình như tỉ muội. Nay ta có được tự do, muốn du ngoạn ngắm cảnh giang sơn, tuy em có tận trung với ta, cũng không cần ở lại bên cạnh ta nếu em không muốn, ta không miễn cưỡng đâu”.
Yên Nhiên vội vàng quỳ xuống, mắt loang loáng nước: “Yên Nhiên cũng là trẻ mồ côi, mười ba tuổi đến bên tiểu thư, đã xem tiểu thư như người thân duy nhất của mình, Yên Nhiên sẽ không bỏ tiểu thư mà đi đâu”.
Tiếu Phi ngửa mặt lên trời cười: “Được, cuối cùng Thẩm Tiếu Phi ta không chỉ có một mình!”.
Quán rượu Duyệt Lai ở kinh thành.
Kinh thành đại loạn, lại là quốc tang. Các quán rượu trong kinh thành gần như đều đóng cửa nghỉ buôn bán.
Có hai người ngồi trong căn phòng ở hậu viện của trưởng quầy.
Người mắt to mày rậm, khí phách hiên ngang chính là Vệ Tử Hạo. Người kia là Tạ Lâm mặt xương xương, tướng mạo thanh tú.
Vệ Tử Hạo xòe tay ra, lộ ra một miếng ngọc bài.
Trên ngọc bài khắc mây tầng cuộn sóng, trăng non ẩn hiện, chính là tín vật của giáo chủ phái Đàm Nguyệt.
Sau khi kiểm tra xong, Tạ Lâm lặng lẽ quỳ xuống: “Gặp giáo chủ, Tạ Lâm thật là khó xử”.
“Hàng trăm năm nay phái Đàm Nguyệt huấn luyện hộ vệ cho người khác, sau khi hộ vệ tận trung với chủ nhân, từ đó không còn liên quan gì tới giáo phái. Ta biết Đỗ Hân Ngôn hạ lệnh giết ta, nên ngươi thấy khó xử. Ta không trách ngươi, đứng dậy đi”.
Tạ Lâm đứng lên, nhìn Vệ Tử Hạo nói: “Thân làm hộ vệ phái Đàm Nguyệt còn phải ghi nhớ một điều. Ngoài việc tận trung với chủ nhân của mình, giáo chủ còn có thể yêu cầu hộ vệ làm một việc. Giáo chủ tìm Tạ Lâm, là muốn Tạ Lâm làm gì?”.
Vệ Tử Hạo cười: “Việc ta cần ngươi làm rất đơn giản, xác nhận Thẩm Tiếu Phi và thị nữ Yên Nhiên đã chết. Việc này nếu do ngươi làm, Đỗ Hân Ngôn tuyệt đối sẽ không nghi ngờ”.
“Rõ!”.
Tạ Lâm không hỏi tại sao, làm xong việc này, sẽ không còn quan hệ gì với phái Đàm Nguyệt, trừ khi vi phạm giáo quy phản bội Đỗ Hân Ngôn.
Vệ Tử Hạo vươn vai định đi, bỗng nghe Tạ Lâm nói: “Thẩm tiểu thư nói với Định Bắc vương, muốn ta ở trong tiểu viện công tử mua để bảo vệ tiểu thư, giáo chủ đã nói với Thẩm tiểu thư ta là hộ vệ của Đỗ công tử sao?”.
“Thẩm tiểu thư muốn đi, ngươi canh giữ bên ngoài phủ không tiện. Ở trên cây, sẽ không nhìn thấy góc kia của hoa viên, tiện cho người đến đón. Ngày thành loạn ta có việc quan trọng, không thể phân thân liên lạc với ngươi, người đón Thẩm tiểu thư không phải là đối thủ của ngươi”.
Ánh mắt Tạ Lâm sáng lên: “Nếu như hôm đó ta phát hiện thì sao?”.
Vệ Tử Hạo lạnh nhạt trả lời: “Không phải đối thủ của ngươi không có nghĩa là không thể giết được ngươi”.
Tạ Lâm không hỏi gì thêm.
“Cái gì?”. Đỗ Hân Ngôn đạp bàn đứng dậy, nghiêm giọng hỏi Tạ Lâm.
“Chắc Thẩm t