Tác giả: Nguyên Viện
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/793 lượt.
el của cô.
“Bạn trai?” Đào Tâm Nha kinh ngạc ngẩng đầu, bạn trai của cô từ đâu ra vậy?
Mà Nguyên Duật Nhượng không để ý giải trừ nghi hoặc của cô. “Tôi nói muốn theo đuổi em, sờ cũng đã sờ, mà em lại không hề cự tuyệt, điều này chẳng phải tỏ ý em đã đồng ý với tôi hay sao?”
“A?” Đào Tâm Nha sửng sốt.
“Nói sau, tôi cũng đã giải thích, tôi và Elena chỉ là bạn.” Anh cười, rất dịu dàng vuốt sợi tóc vương trên má cô. “Cô bé ngốc, tôi đã có bạn gái, tại sao lại còn muốn theo đuổi em? Chẳng nhẽ tôi lại là cái loại đàn ông này sao?”
Ánh mắt anh nhìn cô rất yêu chiều, nhưng Đào Tâm Nha lại có thể cảm nhận được một tia nguy hiểm, cô lắc đầu theo bản năng.
Nguyên Duật Nhượng vừa lòng mỉm cười, hôn cái miệng nhỏ nhắn một cái, “Cô bé ngoan, bây giờ hiểu lầm đã được sáng tỏ, có lẽ em nên yên tâm thôi? Sáng ngày kia ra đứng trước cửa chờ tôi, nhớ chưa?”
Đào Tâm Nha ngoan ngoãn gật đầu, mà của cô nhu thuận rước lấy nam nhân vài hạ trác hôn, cô bị hôn đến mơ mơ màng màng, căn bản không kịp nhìn ra người đàn ông này chỉ tốt ở vẻ bề ngoài.
Tình huống này là sao đây? Đào Tâm Nha toàn bộ mờ mịt.
Chờ đến khi Đào Tâm Nha tỉnh táo lại, cô đã thành bạn gái Nguyên Duật Nhượng. Không đến một ngày, toàn bộ Scott Will truyền nhau tin ấy, ồn ào huyên náo.
Đào Tâm Nha không biết tin tức này lấy từ đâu ra, cô bất ngờ trở thành nữ nhân vật chính, các thiên kim trong trường đều nghiến răng oán hận, mà các nam sinh cõi lòng tan nát.
Cô gái Phương Đông của bọn họ bị đoạt đi rồi, tuy rằng đối phương là người đàn ông già kia, nhưng điều kiện của hắn ta thạt tốt quá. Không bàn đến gia thế tôn quý, chỉ có vẻ tuấn mĩ quý khí kia cũng đã khiến bọn họ thua. Sau đó, theo trường học truyền đến giới thượng lưu, cuối cùng ngay cả mấy tạp chí lá cải cũng đã biết chuyện.
*
“Không sao chứ?” Nguyên Duật Nhượng nhẹ lau nước mắt cho cô, giọng nói khàn khàn gợi cảm. Đào Tâm Nha cuối cùng cũng bình tĩnh lại, áo lông bị vén lên trên bộ ngực sữa, mà cô còn ngồi trên người anh, đôi tay nhỏ bé còn nắm chặt quần áo của anh, nhớ lại chuyện vừa xảy ra… Trời đất! Tay anh còn đang đặt trong váy cô.
Cô đỏ bừng mặt, nhanh chóng kéo áo lông xuống, vội vàng rời khỏi đùi anh. Nhưng thân thể cô vẫn mềm oặt vì vừa cao trào, càng cố lại càng luống cuống.
“Đừng nhúc nhích.” Nguyên Duật Nhượng ôm chặt eo cô, khẽ cắn lỗ tai cô. “Em còn động đậy, anh sẽ nghĩ rằng em muốn tiếp tục đấy.”
Đào Tâm Nha cứng đờ, cô có ngốc đến mấy cũng cảm nhận được ngọn lửa nóng rực bên dưới. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng đỏ, không dám nhúc nhích nữa, chỉ sợ kích thích anh.
“Anh, tay anh…” Tay anh vẫn ở trong váy không chịu buông ra.
“Yên tâm, anh sẽ không làm gì em.” Lời tuy nói như vậy, nhưng bàn tay ở giữa lưng lại di chuyển trong áo lông, rồi đặt lên vùng bụng mềm mại.
Đào Tâm Nha kích động tóm lấy tay anh. Bụng cô hơi bị dư mỡ! À không, cái đó không quan trọng… Đôi mắt hơi giận dỗi, càng giống thẹn thùng, như con thỏ nhỏ bị bắt nạt, đáng thương nhìn anh.
Nhưng cô lại không biết càng như vậy lại càng làm cho người ta muốn có được cô, ăn hiếp cô.
Nguyên Duật Nhượng âm thầm hít sâu, cố gắng áp chế dục hoả đang dâng trào, rút tay ra khỏi váy ngắn, lấy mấy tờ giấy ăn lau mặt giúp cô.
“Làm sao giờ? Quần lót của em đã ẩm ướt hết rồi, còn muốn mặc không?” Anh nhìn chiếc quần lót dâu tây bị tuột đến đùi. Lúc nãy, hơn một nửa mật dịch của cô đều bị dính vào nó.
Mặt Đào Tâm Nha đỏ rực, nhanh chóng mặc lại quần. Tuy rằng vải ẩm ướt mặc vào không thoải mái, nhưng có còn hơn không. Lại nhớ tới nguyên nhân khiến chiếc quần bị như thế này, cô cảm thấy nhục nhã không dám ngẩng đầu.
Trời ạ! Tại sao chuyện lại thành ra thế này… Duật ca ca sao có thể làm chuyện này với cô?
“Anh, anh sao lại…” Cô cắn môi, định trách cứ anh, nhưng lại nghĩ đến mình cũng không hề phản kháng, thậm chí còn đạt cao trào trên tay anh, liền lo lắng vô cùng. “Anh, anh đã có bạn gái…”
Nguyên Duật Nhượng nhướn mày, “Ai nói với em anh có bạn gái?” Anh hỏi, bàn tay khẽ vuốt trên cặp đùi trắng noãn, chiếc quần bị anh xé nát đã không thể quay lại.
“Em ám chỉ Elena?” Anh đoán, thấy cô không phủ nhận, anh nhếch môi, đầu lưỡi khẽ liếm lỗ tay nhỏ.
Cảm giác ngưa ngứa làm cho Đào Tâm Nha không nhịn được run người.
“Ai nói với em Elena là bạn gái anh? Elena là thư ký của anh, cũng chỉ là bạn thôi.”
Đào Tâm Nha không hiểu ý của anh, không phải anh thích Elena sao?
Nguyên Duật Nhượng dùng tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn. Anh nhìn cô, nghiêm túc nói với cô: “Anh cùng Elena chia tay xong cũng chỉ là bạn bè, không có gì mờ ám. Cô ta chưa từng là bạn gái anh.”
Trong năm năm kia, anh cùng Elena cùng vào cùng ra, nhưng đó là vì công việc. Elena là thư ký của anh, đương nhiên phải đi theo anh. Anh biết trên truyền thông, tạp chí viết gì nói gì, nhưng đối với mấy việc nhàm chán này anh không có hứng thú, hơn nữa khi đó anh cũng không cảm thấy nên giải thích gì với cô.
Dù sao lúc ấy, anh vô cùng căm hận cuộc hôn nhân kia.
Mà bây giờ anh lại hối hận. Nếu khi đó anh đối