Tác giả: Orange Quất Tử
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.
nhà.”
“Không thoải mái ở đâu sao?”
“Ừ.” Thanh âm của anh rất lạnh, hiển nhiên là anh đang không muốn nói chuyện.
Cô cũng không dám mở miệng hỏi anh nữa, cất điện thoại vào trong túi, yên tĩnh ngồi chờ anh.
Mấy phút đồng hồ sao, Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn câu một cái, rồi cười cười yếu ớt: “Mới vừa rồi thái độ không tốt, xin lỗi em.”
Đồng Yên sửng sốt, vội vàng lắc đầu: “Không đâu. Sắc mặt của anh không hề tốt, sao không bảo bác sỹ khám cho?”
Lăng Khiên đứng lên, đưa cho cô túi thuốc: “Cầm cho anh.”, sau đó cúi người bế cô dậy.
Đồng Yên cầm lấy cái túi, mở ra nhìn một chút, kinh ngạc ngửa đầu hỏi: “Anh bị đau dạ dày sao?”
Lăng Khiên trong mắt hiện lên tia đau đớn. Cô đối với việc đã cứu anh không có một chút ấn tượng nào sao? Vẻ mặt anh tối tăm gật đầu, không có nhìn cô, đi thẳng ra khỏi bệnh viện.
Đồng Yên cũng không biết mình đã nói sai cái gì, nhìn vẻ mặt khó chịu, lên xe một cái là nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề mở miệng nói chuyện.
Suốt cả đường về nhà anh cũng không hề nói gì.
Trở lại nhà trọ, Lăng Khiên đem thẳng cô đến phòng ngủ, đặt dép của cô ở bên cạnh giường, sau đó hai tay bám vào tường đứng cho vững, không hề rời đi, cũng không hề nói gì. Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Đồng Yên tựa đầu vào giường, ôm lấy gối, bị anh nhìn vậy không biết phải làm sao, cuối cùng nổi lên dũng khí mở miệng nói: “Chuyện kia… Tôi với anh ở chung một chỗ về sau có thể tiếp tục công việc bây giờ không?”
Lăng Khiên sững sờ, nhìn về phía cô ánh mắt càng thêm tối tăm.
Đồng Yên trong lòng run rẩy, kiên trì mở miệng: “Tôi rất thích công việc mình đang làm bây giờ, rất thích những người đồng nghiệp này. Tôi muốn làm chung một chỗ với họ.”
Cô cẩn thận mở miệng, làm cho lòng Lăng Khiên càng đau hơn. Anh hít một hơi thật sau mới đáp: “Đồng Yên! Ở cùng một chỗ với anh tức là làm bạn gái của anh, em có thể có cuộc sống của mình, công việc của mình, bạn bè của mình/ Anh không cần em từ bỏ cái gì, chỉ cần đến lúc anh cần em là em ở bên cạnh anh là được. Có hiểu không?”
Cô nửa hiểu nửa không nhìn anh, một lát sau mới nhẹ nhàng gật gật đầu, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy khốn hoặc: “Lúc nào thì anh cần tôi? Một tuần lễ hay mấy ngày?” [Vi: bó tay toàn tập . Khổ thân anh quá Khiên ca TTTT_________TTTT'>.
Lăng Khiên nhắm mắt lại, nhìn ra bên ngoài của sổ. Anh nhận thấy rằng sớm muộn gì anh cũng bị người phụ nữ ngu dốt này làm cho tức chết. Trì hoãn một lúc lâu tâm tình anh mới bình phục, quay đầu nhìn lại cô, mệt mỏi mở miệng: “Nam nữ trong lúc chung đụng cũng tính toán như vậy sao? Thời điểm em ban đầu cùng Tiếu Diệc Trần nói yêu thương, cũng là ước định một tuần thấy vài lần sao?”
Đồng Yên nghe thấy ba chữ “Tiếu Diệc Trần”, thần sắc trong nháy mắt trở nên ảm đạm, từ từ cúi đầu, thanh âm phản bác cực thấp: “Hai chuyện này không giống nhau. Chúng ta cũng không phải nói yếu thương thật.” [Vi: Ối giời ơi, ngất đâu =_________=).
Cô vừa nói xong, Lăng Khiên xoay người, bỏ đi thẳng ra ngoài cửa.
Đồng Yên sửng sốt, sau đó nghĩ đến cái gì lại gọi anh một tiếng.
Lăng Khiên dừng bước, nhưng không hề quay đầu.
Đồng Yên trong tay đưa ra túi thuốc của anh, nói nhỏ: "Còn túi thuốc của anh." ['>.
Lăng Khiên hung hăng đập một cái vào khung cửa, sau đó không có dừng lại một chút nào tiêu sái ra khỏi phòng ngủ, “thình thịch” một tiếng, Đồng Yên cảm giác như tâm mình cũng kêu hai cái, cắn cắn môi suy nghĩ một chút, hoàn toàn không hiểu sao anh lại tức giận như vậy chứ. (Vi: hức hức. Uất ức thần chương T_________T).
Vì có tới công ty sớm một chút, cô đến trưa trừ hai lần đi vệ sinh còn lại rất biết điều ngồi trên giường đọc sách. Lúc hơn sáu giờ, cô nghe thấy âm thanh mở cửa vang lên, nhíu mày, trong lòng cô có chút không thoải mái, nhìn lên thấy người vừa xuất hiện ở cửa, sửng sốt một chút cao hứng mở miệng: “Thiến Thiến! Là cậu sao?”
Thiến Thiến cười hì hì đi tới giường ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn một chút hai chân đau của cô hỏi han: “Làm sao lại không cẩn thận như vậy chứ. Bây giờ cậu còn đau không?”
Đồng Yên lôi kéo tay cô lắc đầu, cảm thấy rất cảm động. Bạn bè của cô vốn là không nhiều lắm, bạn bè giống như Thiến Thiến lại càng hiếm.
“Cậu tại sao lại có chìa khóa nhà tớ?”
“Tớ vừa mới đến thì gặp được Lăng Khiên. Anh ấy đưa cho tớ. Nói đi! Các cậu phát triển thêm được một bước rồi phải không? Còn đem chìa khóa nhà mình đưa cho người ta nữa.”
Đồng Yên cau mày nói: “Chính là anh ấy tự tiện lấy đi. Bá đạo không thể nói lý
.”
Thiến Thiến nhìn ánh mắt của cô trong một khắc ảm đạm, cũng không hỏi tiếp nữa, cùng cô nói chuyện phiếm một lúc lâu, rồi đi nấu cơm. Cô chỉ nấu đơn giản có hai bát súp đơn giản, rồi đỡ Đồng Yên đi tới phòng ăn. Sau khi ăn xong hai người lại ngồi trên ghế salon xem ti vi. Đồng Yên kể đại khái cho cô các chuyện xảy ra trong hai ngày vừa rồi, nhưng lại không có kể tới chuyện hai người định ở chung một chỗ kia.
Đồng hồ chỉ hơn chín giờ thì Lăng Khiên gọi điện thoại tới, Thiến Thiến cố ý đi vào trong phòng bếp, đem phòng khách trả lại cho cô,