XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

giận, lại nháy mắt biến mất không thấy gì nữa. . Hắn cười nói: "Nếu như thua, ta cũng không cần ngươi làm cái gì, chỉ cần ngươi khoác thêm giá y( đồ cưới), cam tâm tình nguyện gả cho ta làm tân nương tử là tốt rồi."
Ta cảm thấy phải gả làm vợ hắn so với sinh con cho hắn còn đáng sợ hơn, không chút nghĩ ngợi, một hơi bác bỏ: "Sư phụ nói, giá y phải vì người mình thích mà mặc lên. Mặc dù ngươi yêu thích ta, ta lại tuyệt không thích ngươi, hơn nữa Tiên Ma khác đường, chúng ta tuyệt đối không thể kết hôn được."
"Sư phụ ngươi chỉ toàn nói bậy, trách không được dạy ngươi thành con mọt sách," Tiêu Lãng khinh thường, biện giải: "Như hôn nhân của nam nữ trong thiên hạ đều là do cha mẹ mai mối sắp đặt, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, sư phụ ngươi thua đã sớm đem ngươi cho ta, ở đâu ra tự mình ngươi làm chủ? Hơn nữa ngươi sửa lại Thiên Cơ, trở lại Thiên Giới cũng bị Liệt Hỏa thiêu thân, chẳng thà tới Ma Giới với ta tiêu dao khoái hoạt, hơn nữa. . ." Hắn nói đến chỗ này, hơi dừng lại một chút, ôn nhu nói, "Tâm tình của nữ nhân dễ dàng thay đổi, lâu ngày, ngươi sao biết sẽ không yêu ta?"
"Sẽ không đâu, tất cả mọi người đều nói ta là tảng đá biến thành, trong đầu cũng là đá tảng." Ta trả lời chắc như đinh đóng cột.
Tiêu lãng cười rộ lên, nhịn không được cúi xuống cắn một cái vào tai ta, ngậm lấy mơ hồ nói: "Ngươi vẫn thú vị như vậy."
Mua đồ có thể cò kè mặc cả, đánh cuộc cùng Ác Ma tất nhiên cũng có thể, ta thật cẩn thận hỏi: "Có thể sửa đánh cược cái khác không? Ta thắng, ngươi trả sư phụ cho ta, ta thua, ta liền giao mạng của mình cho ngươi."
Tiêu Lãng cự tuyệt, nửa đùa nửa thật nói: "Ta chỉ muốn thân thể của ngươi, lấy mạng của ngươi làm cái gì? Nếu không ngươi thua, ta liền lấy mạng sư phụ và ba đồ đệ của ngươi, còn ngươi sẽ cưỡng đoạt về làm tiểu thiếp nhé?"
Trong sách viết, thê tử là người có trách nhiệm và nghĩa vụ với gia đình, quyền lực càng nhiều, trách nhiệm càng lớn, nàng phải chăm sóc cha mẹ chồng, nuôi dưỡng con cái, còn phải quản lý nội vụ, quý trọng trượng phu. Tiểu thiếp lại là đồ chơi, có thể tùy ý giao dịch mua bán, ta kết hợp thân phận của mình nghĩ nửa ngày, tiếp tục mặc cả: "Ta không làm thê tử ngươi, cũng không thể đánh cược mạng sống của sư phụ và đồ đệ, nếu như thua, thì làm tiểu thiếp cho ngươi là tốt rồi."
Tiêu Lãng nghẹn họng, thật lâu mới hỏi: "Vì cái gì ngươi thà làm đồ chơi cũng không chịu làm thê tử của ta?"
Ta nghiêm mặt nói: "Ta là ngọc, ngọc vốn là đồ chơi trên bàn, cũng cần trở về với vị trí cũ. Thê tử cần đối xử có tình có nghĩa với trượng phu, thiếp thì không cần cùng phu quân có tư tình. Cái ngươi muốn chính là thân thể của ta, nên tình cảm có hay không cũng không sao cả. Ta không muốn miễn cưỡng chính mình phải phụ trách với ngươi." Sau đó ta lại rất chờ mong mà bổ sung, "Đợi ngày nào đó ngươi không cần, còn có thể vứt bỏ ta."
Tiêu Lãng nghiến răng nghiến lợi mắng: "Ngươi quả nhiên là một đứa ngốc! Ai cần ngươi phải phụ trách với ta? !"
Ta tỉnh ngộ: "Hay là làm thê tử không cần phải phụ trách? Đúng rồi! Còn có hưu thê* cơ mà!"
*Hưu thê: bỏ vợ, li hôn
Ta cảm giác mình đọc sách đọc đến choáng váng, ngay cả thất xuất chi điều(1) đều quên hết. Phép tắc thế gian vốn là sách viết cho nam nhân, cũng là bảo đảm quyền lợi của nam nhân, cho dù thê tử hiền lành phẩm chất tốt tài hoa vẹn toàn, chỉ cần không thích, tìm một cái cớ, muốn hưu là có thể hưu. Thế nhưng mà đứng ở cái vị trí cần phải có trách nhiệm gì đó, ta không muốn cùng hắn cử án tề mi(2), tận tâm cùng trách nhiệm. Mà tiểu thiếp mua bán thân bất do kỷ(3), hư tình giả ý là đương nhiên, càng phù hợp với lập trường hiện tại của ta.
(1)Thất xuất chi điều: Luật pháp Trung Quốc thời xưa, lễ chế và tập tục quy định vợ chồng li hôn cần có một trong 7 điều kiện. Hay nôm na là bảy cớ để bỏ vợ trong thời phong kiến: Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa.
(2)Cử án tề mi: Nâng khay ngang mày. Do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày.
(3)Thân bất do kỷ: việc làm không theo ý muốn của mình.
Tiêu Lãng chẳng biết tại sao lại tức giận, hắn bảo: "Ngươi cái đồ ngu ngốc! Tốt không làm lại muốn chọn cái thấp kém, đợi tương lai ta tìm được chủ mẫu lợi hại, ngươi không phải sáng bị đánh thì cũng là chiều bị mắng! Thế nào?"
Ta trầm tư một lúc, đáp lời: "Nếu ta nói dối, cố tình nịnh nọt ngươi, không có trách nhiệm của một thê tử, chính là lỗi của ta, lương tâm sẽ bị cắn rứt. Nếu ngươi tìm được chủ mẫu lợi hại nhưng lại vô duyên vô cớ đến trách mắng ta, thì đó chính là tội của nàng, ta cũng không thẹn với lương tâm. Thích là thích, không thích chính là không thích, ta quyết không vì bản thân chịu đòn mà lung tung nối dối. Ngươi nếu không thích, tự có thể tìm nữ tử mà ngươi thích, cùng nàng cầm sắt cùng minh*, đầu bạc giai lão."
*Cầm sắt cùng minh ý chỉ hai vợ chồng chung sống với nhau hòa thuận.
Tiêu Lãng im lặng, thở dài nói: "Ngươi đúng là tảng đá ngu ngốc chỉ mải để tâm những chuyện vụn vặt, không th