Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1542 lượt.
xạ trên đầu móng tay.
Chu Thiều cũng ốm yếu nằm trên giường mà hỏi: "Mỹ nhân sư phụ, vì sao trên cổ người có vết sưng đỏ? Bị muỗi cắn à?"
"Đần!" Nguyệt Đồng nhanh chóng cướp lời, dương dương đắc ý nói: "Đó là dấu hôn."
Toàn trường im lặng...
Ta nhanh chóng kéo cao cổ áo, che đậy giấu vết, đồng ý với Chu Thiều: "Bị muỗi cắn đấy!"
Nguyệt Đồng há hốc mồm, nhào lên kéo cổ áo ta xuống: "Sao có thể chứ? Chắc chắn là dấu hôn. Ta thường xuyên có mà, không sai được đâu!"
Bạch Quản trợn mắt há mồm, không nói được tiếng nào.
Ta đẩy Nguyệt Đồng ra, kiên trì: "Ngươi sai rồi, là con muỗi cắn!"
Nguyệt Đồng bị ta làm hồ đồ rồi.
Chu Thiều ngu ngốc hỏi lại: "Lại còn có con muỗi không có mắt dám cắn tiên tử à?"
Ta khẳng định nói: "Có!"
Nguyệt Đồng như bừng tỉnh đại ngộ, hưng phấn kêu lên: "Ta hiểu rồi, mẹ nuôi có nhiều lúc bắt ta ngủ với yêu quái này xong lại đến ngủ với một yêu quái khác, không che kịp dấu vết hoan ái, mẹ nuôi bảo là nếu bị hỏi cứ nói là bị muỗi cắn!"
Mọi người: "............"
Nguyệt Đồng cẩn thận rụt rè hỏi: "Hay vẫn chưa đúng, thế để ta nghĩ kĩ nữa nhé!"
Ta đã triệt để thấu hiểu tâm trạng sống dở chết dở của sư phụ năm xưa khi bị lời nói và hành động ngu ngốc của ta giày vò là như thế nào rồi.
Lạc ấn
Ta "bình tĩnh" kéo Nguyệt Động ra ngoài cửa, cầm cổ nó lắc thật mạnh mấy chục lần, con mèo trắng cuối cùng cũng đã tỉnh ra, hiểu được những chấm đỏ trên cổ của ta là vết tích do một con muỗi đặc biệt to nào đó gây ra, cũng chém đinh chặt sắt cam đoan với mọi người: "Tuyệt đối không phải là dấu vết hoan ái! Mắt ta tốt lắm, không nhìn lầm đâu."
Chu Thiều bị xoay mòng mòng đến ngu người, nghe một câu, gật một cái, mặt mũi tràn đầy cái vẻ: "thì ra là thế" . . .
Bạch Quản tỏ vẻ hồ nghi nhưng không có lắm miệng.
Ta lau lau mồ hôi lạnh trên trán, nhẹ nhàng thở ra. Chỉ là việc này khó dấu được Nguyệt Đồng đã thân kinh bách chiến trên giường nên ta phải giải thích, lại không biết bắt đầu từ đâu, do dự mãi mới túm nó đến một chỗ bí mật, nhỏ giọng nói: "Thiên Khiển ngày ấy thực ra không phải để giết ngươi mà là vì trong đám yêu quái có lẫn một tên ác ma vô cùng hung ác và háo sắc, hắn đã từng lén vào phòng ta, động chân động tay, nói sau này muốn hại tất cả chúng ta, các ngươi pháp lực thấp kém, ta không dám lộ ra, cho nên. . ."
Đừng nói là Tiêu Lãng chỉ đích danh ta, cho dù hắn chịu dùng Nguyệt Đồng để đổi ta cũng không thể làm chuyện bán đồ đệ cầu an này được, cho nên lập tức cự tuyệt cái đề nghị không đáng tin cậy này.
Nguyệt Đồng rất đau lòng, hai lỗ tai cụp xuống không nói lời nào.
Ta đề nghị: "Ta vốn không quen biết ngươi, cũng chỉ là vì Thiên Khiển kia mà đã có chút liên lụy, cũng không cần ngươi báo ân. Ta hôm nay gặp nạn, ác ma kia tự xưng Tiêu Lãng, tham lam vô cùng, thủ đoạn cao minh, ta lại đã nghịch thiên cải mệnh, tan hết cả pháp lực, khó mà chống lại được hắn, chỉ sợ là không quay trở về Thiên Giới được. Nhưng ta là Tiên Nhân cao cấp, nếu gặp chuyện không may, Thiên Giới chắc chắn sẽ điều tra. Nếu như ngươi sợ hồ yêu trả thù lại phải trải qua cuộc sống khổ sở kia thì ta có thể viết một lá thử gửi gắm ngươi cho Nhạc Thanh, để lúc Thiên Giới phái người xuống, hắn gửi ngươi đến chỗ Đằng Hoa tiên tử, nàng ấy là bạn tốt của ta, rất lương thiện, ôn hòa, chắc chắn sẽ đối xử tử tế với ngươi!"
Nguyệt Đồng càng uể oải: "Sư phụ chủ nhân, người không thích ta à?"
Tiêu Lãng muốn lấy đồ đệ ra uy hiếp ta, nếu ta càng tỏ ra yêu thương bọn chúng thì bọn chúng càng dễ gặp nạn. Bạch Quản giống sư phụ, là tuyệt đối chạy không thoát. Ta phải tìm cách khác, những người khác ta phải giả bộ như không thích, đuổi bọn họ đi sớm đi. Cho nên ta nhẫn tâm nói: "Ngươi với Chu Thiều đều là đồ đệ mà ta bất đắc dĩ mới phải nhận, thực ra tư chất đần độn, tư tưởng không vững vàng, không thích hợp với việc tu hành. Tương lai để sư công trông thấy chắc chắn sẽ ghét. Chẳng bằng gặp nhau sớm thì cũng chia tay sớm đi!"
"Người gạt ta, người sẽ không thể không thích ta." Chẳng biết vì sao Nguyệt Đồng lại bắt đầu bướng bỉnh, hắn nhìn chằm chằm vào ta: "Ta dù có chết cũng không muốn ở cùng một chỗ với chó đâu, ta cũng không sợ ác ma, sư phụ chủ nhân đừng đuổi ta đi được không, ta có đần nhưng rồi ta sẽ từ từ học, ta sẽ giúp người ấm giường, hơn nữa, người là vật tiên Ngọc Dao, ta là mèo yêu Nguyệt Đồng, chúng ta chính là rất có duyên đấy."
Ta không hiểu: "Ta lại không phải thỏ ngọc, ngọc với mèo thì có duyên cái gì?"
"Meo. . . ." Nguyệt Đồng chần chờ một lát, cười hì hì nói: "Ân cứu mạng, duyên phận lấy thân báo đáp!" Nó nghĩ một lát rồi lại lo lắng nói: "Mẹ nuôi của ta đại khái là đã đầu phục Ma tộc rồi, mấy năm gần đây đã cho ta ngủ với không ít yêu quái làm việc ác, sư phụ chủ nhân, người phải cẩn thận đấy."
Con mèo yêu này cũng không đến mức ngốc hết thuốc chữa nhỉ?
Pháp lực của hồ yêu quả thực không tồi, mọi phép biến hóa của Nguyệt Đồng đều do nàng ta dạy cả. Nếu nàng ta liên thủ với M