Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
ướp lại đầu của phụ thân ả, cho Nguyên Ma Thiên Quân lại phục sinh. Nếu để ả thực hiện được mục đích, cha con liên thủ, Thiên Giới chắc chắn sẽ máu chảy thành sông, biến thành thuộc địa của Ma Giới, đây mới là chuyện mà chúng ta phải lo lắng nhất. Còn về chuyện xử phạt hai tên tội nhân này, cần gì phải lãng phí thời gian tranh luận? Kéo hết lên Tru Tiên Đài mà phạt. Chấn hưng quân tâm!"
Cả đại điện lặng ngắt như tờ, trên mặt mọi người đều lộ vẻ hổ thẹn.
Nguyệt Đồng sắc mặt trắng bệch, tim ta cũng ngừng đập.
Thiên Đế biến sắc, hạ lệnh: "Giải hai người vào thiên lao!"
=================
(*) Độc thủ không khuê: đại khái là cảnh thê tử bị trượng phu vứt bỏ lại một mình thui thủi. :))
A Dao ngốc dùng sai thành ngữ mới khiến Cẩn Du phạt.
Cầu hôn
Ta và Nguyệt Đồng được làm bạn tù cùng một chỗ rồi.
Thực ra tiên nhân phạm tội ở Thiên Giới phần lớn là bị phán quyết tại chỗ, nhẹ thì ra tiên đảo tư quá, nặng hơn thì giáng xuống phàm trần, tùy tình hình mà quyết định là làm người hay làm súc sinh, còn nghiêm trọng hơn thì trực tiếp trói lên Tru Tiên Đài xử quyết, cho nên thiên lao trống rỗng, không có phạm nhân khác.
Lính canh ngục coi giữ đại lao có lẽ là đến mấy trăm năm chưa thấy mặt phạm nhân, rảnh rỗi đến phát khùng, cho nên nhìn thấy bọn ta vui mừng khôn xiết, hăm hở đọc lại một trường đoạn quy tắc thiên lao, phân chia rõ ràng phòng giam nam, phòng giam nữ, đưa lên một khay thanh lộ với mật đạo làm đồ ăn thức uống, cuối cùng còn nhiệt tình cùng ta lôi kéo làm quen: ""Tiên nhân trước bị giam vào ngục sau mới thẩm tra xử lí thì đại bộ phận đều không có việc gì cả, sau này khi Ngọc Dao tiên tử ra ngoài, nhớ phải chiếu cố cho tiểu nhân đấy, tiểu nhân họ Tiếu, tên Tiêu, thuộc Tiên Vệ Đội.""
Ta chóng mặt trả lời: "Ta bị giam trước, xử lý sau là vì chiến sự cấp bách, Thiên Đế không rảnh.""
Nguyệt Đồng hỏi: ""Nàng nếm qua thịt chưa?""
Ta gật đầu, lúng túng đáp: \'\'Không cẩn thận cắn phải một miếng bánh bao thịt, Bạch Quản nói là dùng thịt heo để làm, thế là ta lập tức nhổ ra. Thực ra vị giác của ta không tốt lắm, khó mà phân biệt ngon hay không ngơn, củ cải trắng với đào tiên trong miệng ta cũng cùng một vị cả, nếu Nguyệt Đồng nhà ngươi đói, có thể lấy cả củ cải của ta ăn. Bằng không sau khi chết thì cả củ cải cũng không có mà ăn đâu.""
Nguyệt Đồng cười to, hai mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, nhe ra hai cái răng nanh nho nhỏ, nó vừa lau nước mắt vừa nói: ""A Dao, nàng trung thực đến mức người ta không biết nói gì cho phải...""
Chẳng lẽ ta an ủi sai rồi?
Ta rất bất an.
Nguyệt Đồng vứt củ cải xuống, mang xiềng xích trên thân bước đến gần ta hai bước, dựa vào cửa nhà giam, hai mắt như làn thu thủy, yên lặng nhìn ta, bỗng nhiên hỏi: ""A Dao, cứ như vậy mà chết, nàng có cam lòng không>""
Ta nói: ""Cam lòng hay không cam lòng thì liên quan gì?""
""Ta không cam lòng"" Nguyệt Đồng nghiêng nghiêng đầu, cười hì hì, nói với ta bằng giọng không đứng đắn: ""Cha ta khi còn tại thế, nói phải chờ ta trưởng thành, lấy cho ta một thê tử tốt. Còn muốn sau này mọc ra một cái đuôi thật to thật mượt, lông mềm như nhung, trên người phải có ba loại sắc hoa, sinh một ổ linh miêu nho nhỏ. Thế nhưng ông không kịp đợi ta lớn lên đã mất rồi. Linh miêu diệt tộc, ta bị nhốt trong nhà giam hơn nửa đời người, sau khi được thả ra, toàn bộ thế giới đều đã thay đổi, giấc mộng của ta cũng vỡ tan tành rồi, A Dao, giấc mộng của nàng là gì? Dù sao cũng sắp chết rồi, nói ra đi...""
Ta nhăn nhó rất lâu, mới thẹn thùng nói: ""Ta chỉ muốn sư phụ ở lại Giải Ưu Phong, cùng ta sống chung mãi mãi. Thế nhưng mà ta cảm thấy ý nghĩ này hình như rất không tốt, cho nên...""
Nguyệt Đồng tỉnh ngộ: ""Nàng muốn làm vợ của sư phụ nàng?""
""Không thể nào! Sư phụ ta là thiên nhân chi tư, kinh thế chi tài, mặc dù ngày ta còn bé hắn từng nói làm tướng công cho ta, nhưng đó chỉ là nói chơi, không thể coi là thật, ta thân là đồ đệ, sẽ không dám có ý nghĩ xấu với hắn!"" Ta xấu hổ phát sốt, liều mạng phủ nhận, sau đó cúi đầu, xoa xoa góc áo, nói: ""Ta, ta chỉ là rất nhớ hắn...""
Người mà mình mong nhớ ngày đêm, đến chết cũng không thấy được một mặt.
Đợi đến khi hồn phi phách tán rồi, có muốn gặp cũng không được nữa.
Ta rốt cục nhịn không được, mắt đỏ lên.
Nguyệt Đồng luống cuống, hắn không ngừng an ủi: ""Nếu không ta biến thành bộ dáng của sư phụ nàng đến làm bạn với nàng nhé? Hắn trông giống hệt Tiêu Lãng à?""
Nghĩ đến Tiêu Lãng kẻ đã hại chết sư phụ, ta rốt cục ""Oa"" một tiếng khóc lớn.
Nguyệt Đồng ngoe nguẩy cái đuôi, đề nghị lần nữa: ""Không bằng ta biến thành sư phụ nàng lấy nàng nhé?""
Ta khóc nói: \'\'Không được!""
Nguyệt Đồng lắp bắp nói: ""Nếu không thì... thì... ta lấy nàng nhé?""
Ta mắng nói: ""Đừng có nói linh tinh!""
""Không nói linh tinh..."" Nguyệt Đồng gãi gãi đầu, có chút thẹn thùng: \'\'Mặc dù nàng không có tai mềm với đuôi to... nhưng làn da của nàng rất mịn màng, xương cốt cũng rất mềm, còn nữa